Những con số của tấm lòng thơm thảo

Phạm Ngọc Tiến

Những cháu bé Dền Thàng( Bát Xát)

 Buổi tối mình nhận được cái email Trần Đăng Tuấn forward sang, đọc chợt ngồi lặng đi. Đó là bức thư ngắn của một độc giả trang thông báo sẽ chuyển tiền vào tài khoản ủng hộ các cháu nghèo miền núi có miếng thịt. Lặng đi và thấy xốn xang một nỗi niềm khó tả. Nước mắt trào ra. Mình không phải là người dễ khóc. Nhưng nếu những con chữ mình vừa đọc vẫn không đủ để chắt ra những giọt nước mắt hiếm hoi thì mình chẳng còn gì để nói nữa. Bức thư gửi Trần Đăng Tuấn thế này: “Kinh thua ông…Toi…la chau ngoai cua cu…(da mat).Theo y nguyen cua ong toi truoc khi mat va gia dinh nay chung toi muon gop vao chuong trinh do ong de xuong moi thang 1 trieu dong,keo dai trong 12 thang.Toi se chuyen vao tai khoan dung ten ong 3 thang 1lan,moi lan 3 trieu dong.Trong ngay hom nay toi se chuyen lan dau tien 3 trieu dong.Khi nhan duoc xin ong hoi am qua dia chi email…Xin cam on ong.Chuc ct cua ong ngay cang phat trien tot dep va duoc su dong tam ung ho cua nhieu nguoi. Kinh thu…”. Những con chữ không dấu và những con số hiển hiện đã khiến mình xúc động mạnh và trước nghĩa cử đẹp này

mình đã reply lại cho Trần Đăng Tuấn: “Tôi ứa nước mắt và ngồi lặng đi hồi lâu ông Tuấn ạ. Thấy cuộc đời thật vô thường. Có chút ý nghĩa là ở những cử chỉ này chăng. Ông gởi thư xin phép được sử dụng cái email này để tôi viết một cái gì đó về tấm lòng con người…”

Và bây giờ thì mình viết dù chủ nhân của bức thư muốn ẩn danh. Xin lỗi chị, xin lỗi anh linh cụ, xin lỗi gia đình vì mình đã sử dụng bức thư này như một cái cớ thôi thúc để không thể không viết vài dòng về những con số của tấm lòng người. Chợt nhớ ra đúng đêm này một tháng trước, nhận được bài viết Suối Giàng của Trần Đăng Tuấn gửi để đọc chơi thôi như ông ấy dặn thế. Đọc xong mình cũng đã rất xúc động. Chẳng có gì mới cả, vẫn là những thứ ai cũng biết nhưng sao thấy xót xa, thấy đắng đót khi những con số được ông Tuấn tính toán chi ly để mang đến từng miếng thịt cho các cháu. Đọc và lập tức nghĩ phải làm một điều gì đó cho những mảnh đời thơ bé. Có lẽ sự xúc động từ bài viết Suối Giàng nằm ở chính cái nhẽ ấy. Ngay sáng hôm sau mình đã nhờ lập giúp cái blog và post bài Suối Giàng lên bất chấp ông Tuấn có đồng ý hay không. Bằng cảm nhận mình biết bài viết chân thành từ đáy lòng này của tác giả sẽ có sức lay động lòng người. Đúng như thế, Suối Giàng đã được độc giả mạng đón nhận. Và như mọi người đã biết, ngay sau khi nhận được những phản hồi tích cực, Trần Đăng Tuấn đã mạnh dạn mở một tài khoản cá nhân trong khi chờ đợi lập một cái quỹ chính thức để đón nhận sự đồng cảm chia sẻ của mọi người. Một tháng, blog Trần Đăng Tuấn đã có lượt truy cập cả trăm ngàn người với trên ngàn comment ( tính cả những comment đã bị chủ nhân lỡ thao tác bay mất) và đây mới là quan trọng : Xấp xỉ 600 triệu đồng đã được độc giả gửi vào tài khoản. Khoảng gần 300 cháu ở Suối Giàng và Lao Chải, Nậm Khắt (tuần tới sẽ thêm hàng trăm cháu Mầm Non ở Dền Thàng) bắt đầu có chút thịt ăn trong bữa cơm hàng ngày trong năm học này.

Mình vốn không bao giờ thích những con số bởi sự chính xác đến lạnh lùng của nó nhưng những con số này thì khác. Ấm áp và dễ chịu làm sao. Không ấm áp sao được khi một cháu bé được bố cho đọc bài viết Suối Giàng đã ngớ ra không hiểu gì cả. Nó hiểu làm sao được, cùng trang lứa với nó ở nơi miền núi xa xôi kia lại có những đứa trẻ phải tự nấu nướng, bữa ăn chỉ có muối riềng và rau. Mà rau là thứ hiếm hoi cơ đấy. Cháu bé đọc lại lần nữa theo yêu cầu của người bố và bảo, con chẳng hiểu gì cả nhưng nếu các bạn ấy cần thịt ăn thì dễ thôi. Người bố hỏi lại, dễ là sao? Thì con đập lợn đất tiết kiệm ủng hộ các bạn. Nếu là mình trong trường hợp ấy, chẳng biết mình sẽ ở trạng thái nào. Người bố thật hạnh phúc trước hành động đơn giản của con mình. Và đứa bé hẳn cũng chẳng ý thức được đồng tiền của nó có ý nghĩa như thế nào đâu. Trong số tiền xấp xỉ 600 triệu kia có không ít những đồng tiền lẻ được các cháu bé lấy từ lợn đất tiết kiệm góp vào. Một người bạn mình khi chuyển những đồng tiền tiết kiệm của con đã bảo, tiền của nó là con số lẻ ông ạ. Mình bảo sao ở đây là chẵn? Tôi thêm vào cho tròn. Chả là người bạn này đọc và quyết định hai bố con sẽ góp một tháng thịt cho các cháu Suối Giàng ( 9 triệu như cách tính ban đầu của ông Tuấn) thế nên đành phải làm chẵn số tiền 3 triệu của con.

Có một chuyện này, lẽ ra chẳng nên viết nhưng mình thấy phải nói ra để nhẹ lòng, bởi cái chi tiết này cứ mãi ám ảnh mình. Đó là một độc giả ủng hộ 2 trăm ngàn nhưng lúc thao tác lại ấn nhầm thành 2 triệu đồng. Người đó đã đắn đo rất nhiều trước khi viết thư cho ông Tuấn hỏi có thể rút lại số tiền nhầm kia không. Mình biết là con số 2 triệu đã làm cạn kiệt tài khoản của một người chẳng lấy gì làm khá giả này. Ông Tuấn bàn với mình lặng lẽ gửi tiền riêng cá nhân ở ngoài chứ không nên lấy từ quỹ. Ngồi cùng có anh bạn đồng nghiệp, bận bịu quá chưa biết đến việc gây quỹ này. Nghe hai anh em bàn, anh nhất quyết giành gửi 1,8 triệu đồng nọ. Tiền đã được gửi đến độc giả đó và mình vẫn chưa thôi hết vân vi bởi sự chân thật của người gửi nhầm. Các cụ mình có câu “lá lành đùm lá rách” nhưng rõ ràng trong trường hợp này cái lá để đùm bọc kia chẳng phải là lành và cái sự “lá rách ít đùm lá rách nhiều” này khiến mình cảm động và suy nghĩ rất nhiều về cái sự ông Tuấn và bạn bè đang làm. Trong số người tham gia gửi tiền về có những người nghèo, đăng ký ủng hộ số tiền nho nhỏ nhưng lại phải đợi đến kỳ lương mới có tiền để chuyển. Trong bản sao kê tài khoản hiển thị những con số rất nhỏ có khi chỉ là vài chục ngàn. Lại có người đăng ký ủng hộ theo năm và tổng số tiền mấy trăm ngàn ấy được chia thành từng tháng 5 chục ngàn đồng. Thật ấn tượng. Đã là tấm lòng thì đâu ở cái sự ít nhiều ấy. Trong con số gần 6 trăm triệu kia, có cá nhân đóng góp tới 5 chục triệu đồng. Có tập thể quyên góp để đóng vào một lần 6 chục triệu. Đáng nể và khâm phục. Và những lần như thế cái máy điện thoại mới sắm của ông Tuấn dành riêng cho việc báo tin nhắn nhập tài khoản này lại kêu tít tít tít rất vui tai. Chuyện này có thật. Có một buổi sáng máy điện thoại không kêu lần nào, ông Tuấn buồn thiu bảo, không có ai gửi ông ạ. Buồn. Rồi bất ngờ máy kêu. Ông Tuấn vồ lấy máy mở ra xem. Chỉ là khoản tiền 100 ngàn. Mắt ông Tuấn sáng lên sau cặp kính cận và ông nói rất nhẹ, một trăm ngàn được gần cân thịt rồi. Mình thấy thế im lặng không bình phẩm gì nhưng có kể cho người khác nghe về tiếng tít tít này. Sáng nay khi đang xem lại bài viết thì một người bạn hỏi thăm tài khoản đến con số nào rồi và nói, tôi đi ra ATM chuyển mấy món nho nhỏ để nó tít tít tít cho bố Tuấn vui đây, sáng nay đầu tuần mà. Vậy là trong con số tiền hỗ trợ có cả những đồng tiền không chỉ là giúp miếng thịt cho các cháu mà còn là bạn bè động viên nhau muốn làm nhau vui. Viết đến đây chợt thấy chạnh lòng khi vẫn có những comment công kích xỉ vả việc làm này của ông Tuấn. Nhưng thôi điều đó cũng không quan trọng. Quan trọng là tấm lòng của rất, rất nhiều người đã được ghi nhận bằng những miếng thịt cụ thể trong bữa cơm chung có thật của các cháu, trước mắt là Suối Giàng, Lao Chải sau đó là Nậm Khắt là Dền Thàng. Và chắc chắn sẽ còn tiếp tục.

Lại chợt nhớ dạo này đi nhậu hay gặp đề tài cơm thịt. Chẳng phải là mình cố tình nêu ra để tranh thủ sự ủng hộ cho dự án của ông Tuấn mà là mọi người cứ khơi gợi. Một nhạc sĩ đang nhậu chợt móc ví đưa mình 2 triệu góp quỹ. Mình giãy nảy đừng làm thế kẻo sai nguyên tắc. Ông kia nói biết nhưng tôi bận quá nhờ ông giúp. Vậy là cầm nhưng để cẩn thận mình bắt vị nhạc sĩ phải ký để làm bằng. Có lần đang uống ngon nghẻ thì một doanh nhân cũng làm việc tương tự đưa hẳn hơn chục triệu. Không dám bỗ bã bắt ký như ông nhạc sĩ mà mình phải bỏ bữa nhậu phi luôn đến ngân hàng, xong xuôi mới quay trở về tiếp tục chiến đấu. Kể những điều này mình muốn nói đến khía cạnh niềm tin. Vâng chúng ta đang rất hay ca cẩm về sự vô cảm của xã hội hiện nay nhưng có lẽ chẳng đến mức ấy. Khi còn niềm tin thì lòng trắc ẩn còn và những tấm lòng của mọi người vẫn luôn rộng mở. Chỉ bằng những con số mình vừa liệt kê từ blog ông Tuấn trong một tháng đầu là đủ cho mình cảm nhận như vậy.

Định dừng viết thì có tin nhắn của một người bạn thân. Mở ra thấy: Tôi và một người bạn vừa gửi vào tài khoản anh Tuấn 12 triệu đồng. Thấy nhòe nhòe mắt kính. 12 triệu. Lại một con số góp vào bữa cơm thịt của trẻ nghèo miền núi. Ô hay, sao cứ nhắc mãi đến những con số như thế. Đã là tấm lòng thì sao có thể đo đếm được bằng con số, mình biết vậy nhưng vẫn cứ mong con số độc giả vào bolg Trần Đăng Tuấn ủng hộ nhiều hơn, số dư tài khoản tăng hơn, danh sách những cháu bé có thịt trong bữa ăn dài thêm, dài nữa. Những con số của tình người này thật chẳng hề giống như mình quan niệm. Mình nhắc lại nhé, nó không hề lạnh lùng mà ấm áp dù rất chính xác. Thật ấm áp. Và mình vô cùng biết ơn những tấm lòng đã thơm thảo chia sẻ. Biết ơn thật sự vì mình hiểu còn những tấm lòng thế này, còn những con số thế này thì ngòi bút kém cỏi của một nhà văn quèn như mình còn được viết những dòng thô vụng về tình người. Và nữa, chẳng hề nói quá đâu (có ai ghét xin đừng mắng mình), đất nước yêu dấu của mình dẫu đang trăm ngàn gian khó sẽ chẳng thể lâm nguy khi còn tồn tại những con số của tấm lòng thơm thảo thế này. Cho mình được cảm ơn tất cả.

Hà Nội 22-24/10/2011

              PNT

Advertisements

About trandangtuan

chỉ mong làm được những điều nho nhỏ...
Bài này đã được đăng trong Bài viết bạn đọc trang, Những tấm lòng. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

37 Responses to Những con số của tấm lòng thơm thảo

  1. Cảm ơn bác Tiến về những câu chuyện trên!

  2. AnKhanhcongchua nói:

    Cả anh nữa anh Tiến ạ. Anh cũng lấy nước mắt của người khác.
    Cảm ơn hai anh nhiều lắm.

  3. AnKhanhcongchua nói:

    Hihi… Đọc bài của anh em mới kể, Em đã đăng ký chuyển tiền ủng hộ vào tài khoản theo từng quí, nhưng nghĩ lại, thấy không hay nên chuyển theo từng tháng. Em không biết chuyện anh Tuấn buồn vì cả buổi sáng không nghe thấy tút tút… chỉ là không muốn có ngày nào như ngày 16/10 thôi.
    TĐT : Tinh thật đấy. Ngày hôm đó..không có đồng nào.

  4. halinhnb nói:

    Định trêu anh Tiến dạo này hay khóc nhè quá nhưng thôi..có những khi nước mắt tự dâng trào phải không anh Tiến? thôi thì cứ ngồi thút thít thêm một chút nữa cho ấm trời giữa thu cũng được!!!
    Em nghĩ tác phẩm” Cơm có thịt” là tác phẩm thật đời, thật sống động của các anh chị( nếu nói về nghề nghiệp thì là người làm truyền hình, người viết văn, viết kịch…)…vượt lên những ký hiệu ngôn ngữ thông thường ..bởi tình nhân ái, sự đùm bọc ấm áp, chân thành mà không ngôn ngữ nào truyền tải nổi
    Cảm ơn các anh chị đã tạo điều kiện cho chúng em được tham gia một chương trình ý nghĩa, đời thường…

  5. Lana nói:

    Những câu chuyện đáng chia sẻ lắm lắm. Lana xin phép đem bài này về chia sẻ chung với Xóm Giỏ thị Blogspot, cảm ơn bác Tiến nhiều.

    • HAT nói:

      Thêm một thành viên Giỏ thị Blogspot xin phép bác Tuấn, bác Tiến cho đăng lại bài này. Lúc chiều đọc mà mắt kính nhòe nhòe, tính xin phép mà bận quá chưa kịp, giờ vô thấy Giỏ thị trưởng đã nhanh miệng xin rồi. Một lần nữa xin cảm ơn các bác.

      • Phạm Ngọc Tiến nói:

        Giỏ thị trưởng Lana còn dùng kéo máy biên tập cắt bớt nhiều đoạn nữa đấy. Lâu lắm mới có người cắt bài tôi. Hay thật. Hoan hô cả Giỏ trưởng lẫn Giỏ viên.

        • Lana nói:

          hì hì xá tội xá tội, tại hạ không dám… vì sợ bà con đọc dài nên Lana trích lược một xí thôi ạ. Không thêm một chữ nào nên không dám gọi là ‘biên tập’ ạ (biên tập bài của nhà văn PNT thì có mà chít à) :). Mới lị Lana có để đường dẫn nguồn để ai muốn có thể tìm đọc đủ mà.

          • Đúng là bài này bác Tiến viết dài, mình đọc mà cứ nhòe từng chữ, chẳng thấy hàng lối đâu cả, hichichic.
            TĐT : Nhận được một com như thế này là thấy bài viết của mình xứng danh PNT rồi, bác Trọc ơi !

  6. Hanguyen nói:

    :(( :(( :(( :(( :(( :(( :(( :(( :((

  7. ruoitrau nói:

    That cam dong khi doc loat bai cua cac bac viet ve cuoc song cua nhung hoc sinh vung cao.Va cam dong hon nua ve nhung gi cac bac cung ban be va moi nguoi dang chung tay,gop suc giup do cac em hs.
    Chung toi dang song o nuoc ngoai nen se nho nguoi nha o HN chuyen 3 trieu vn dong vao tk cua bac Tuan.
    Mong chuong trinh nay cua cac bac duoc nhieu nguoi biet toi va ung ho.
    TĐT: Cám ơn bác nhiều !

  8. Cornelia nói:

    Chú Tiến thiết kế thêm một tài khoản PayPal đi để bà con ở nước ngoài chủ động đóng góp cho tiện!

  9. Quang Dũng nói:

    Quang Dũng says:
    22/10/2011 lúc 11:16
    Thống kê và hi vọng

    Chuyện dạy và học ở những miền rẻo cao chúng tôi đã nhiều lần nhắc đến. Và hẳn là chuyện khó khăn gian khổ ở nơi nào cũng có một mẫu số chung. Cứ ghé vào những nơi như huyện miền núi Mường Lát, Quan Hóa ở Thanh Hóa hay vùng Đakrông, Hướng Hóa của Quảng Trị, vào những xã ở Tu Mơ Rông của Kon Tum hay Tây Trà của Quảng Ngãi… đều có thể thấy những hình ảnh như đã thấy ở Chung Chải, gặp những “bữa cơm không thịt” như nhà báo Trần Đăng Tuấn chứng kiến ở Suối Giàng…
    —————————————
    Sau Suối Giàng, Lao Chải, mong các bác có quan tâm đến các trường nội trú dân nuôi ở tỉnh miền Trung “như huyện miền núi Mường Lát, Quan Hóa ở Thanh Hóa hay vùng Đakrông, Hướng Hóa của Quảng Trị, vào những xã ở Tu Mơ Rông của Kon Tum hay Tây Trà của Quảng Ngãi” nha các bác.
    Người miền Trung đang mong các bác.

    • Phạm Ngọc Tiến nói:

      Vâng, chuyện khó khăn thì ở nơi nào cũng có và vì thế mới cần sự giúp đỡ. Tạm thời trước mắt tài khoản của anh Tuấn và mọi người ở trang này chắc cũng chỉ tập trung được vài điểm ở miền núi phía Bắc. Hy vọng là lúc nào đó có thể vào được miền Trung. Cảm ơn anh Quang Dũng.

    • trandangtuan nói:

      Vấn đề còn là ở chỗ cần người khảo sát kỹ một điểm cụ thể.Chúng ta biết các em thiếu thốn thức ăn. Nhưng tại sao thiếu : Do không có chế độ hỗ trợ, do có chế độ hỗ trợ nhà nước mà chưa đến ? Do có chế độ hỗ trợ rồi mà không đủ..
      Nhà nước chi nhiều ngàn tỷ để hỗ trợ mà chưa thấm hết. Vì thế không nên nghĩ quỹ của ta làm được thay ( ! ). Mà ta đến chỗ mà vì lý do nào đấy chưa ổn. Khi mình giúp các em ở đó, mình sẽ thúc dẩy:
      – Những người lo để chế độ ( đã được quy định rất rõ) của nhà nước đến với các em sẽ kiểm tra lại các chế độ đó triển khai đến đâu ở từng chỗ, từng nơi, để thúc đẩy việc thực hiện.
      – Các Quỹ khác, các đơn vị, doanh nghiệp giúp đỡ các cháu bằng hệ thống riêng của họ. Tôi không bao giờ có tham vọng và cũng thấy không cần thiết Quỹ của chúng ta phải thật to, hơn ai, vì điều này không thực tế ( nhưng nè, càng nhiều chuyển khoản vào càng tốt nhé !). Tôi nghĩ rằng nếu các Quỹ khác vào cuộc thì sẽ ” phủ cơm có thịt” nhanh chứ không phải quá khó đâu.
      Vì vậy nếu có điểm nào cụ thể, bác Quang Dũng nên giới thiệu ( số liệu, miêu tả, hình ảnh..), sau đó còn nấc thứ hai là : Phương thức chuyển tiền, Cam kết của nhà trường,cơ chế giám sát..Rồi chúng ta sẽ thực hiện việc hỗ trợ. Đây không chỉ là ” thủ tục”, đây là trách nhiệm giải trình của chúng ta với những người góp tiền vào chiến dịch ” Cơm có thịt”.
      Bác Quang Dũng cố gắng dành thời gian giúp việc trên nhé. Bác chọn những điểm khoảng 100 em trở xuống sẽ vừa sức chúng ta bây giờ.

      • Quang Dũng nói:

        Chào anh Tuấn, anh Tiến

        Anh cũng biết là đoạn trên là em trích từ bài ” Nội trú dân nuôi và ước mơ “cơm có thịt” trên Tuổi trẻ cuối tuần( http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/Tuoi-tre-cuoi-tuan/460579/Noi-tru-dan-nuoi-va-uoc-mo-com-co-thit.html )
        Là một người quê Quảng Ngãi đang sống tại TPHCM, em không ngờ con em dân tộc thiểu số ở Tây Trà lại khó khăn đến như vậy cho đến khi đọc bài của Lê Đức Dục trên TTCT. Vì chưa có điều kiện về trực tiếp Tây Trà nên em sẽ thử nhờ các anh ở Sở GDĐT Quảng Ngãi tìm hiểu thêm những điểm cụ thể mà anh Tuấn nêu (“Vì vậy nếu có điểm nào cụ thể, bác Quang Dũng nên giới thiệu ( số liệu, miêu tả, hình ảnh..), sau đó còn nấc thứ hai là : Phương thức chuyển tiền, Cam kết của nhà trường,cơ chế giám sát.”)

        Cảm ơn các anh đã quan tâm

      • halinhnb nói:

        Tôi không bao giờ có tham vọng và cũng thấy không cần thiết Quỹ của chúng ta phải thật to, hơn ai, vì điều này không thực tế ( nhưng nè, càng nhiều chuyển khoản vào càng tốt nhé !).
        ———-
        Dạ, chúng em rất hiểu, các anh chị giúp các cháu là ở tấm lòng mà.

  10. Phan Anh nói:

    Bác Tiến viết lạ nhỉ, iem thấy chữ cứ nhòe nhòe mà cổ cứ nghèn nghẹn
    TĐT : Đồng bào vào blog Phạm Ngọc Tiến đi, có cái ảnh mình chụp lão có thể dùng vào nhiều việc.Từ blog này vào luôn cũng được.

  11. Quang Dũng nói:

    Cách đăng ký và xác nhận tài khoản Paypal

    Paypal là gì ? Paypal là dịch vụ thanh toán và chuyển khoản điện tử thay thế cho các phương thức truyền thống sử dụng giấy tờ như séc và các lệnh chuyển tiền. Nó cho phép thanh toán và chuyển tiền qua mạng Internet.

    Chi tiết: http://xahoithongtin.com.vn/2009092504015181p0c252/cach-dang-ky-va-xac-nhan-tai-khoan-paypal.htm

  12. Hieu nói:

    Những bài viết về chương trình “cơm có thịt” thật cảm động. Hiện giờ cháu đang ở nước ngoài và cũng không thể gửi qua paypal. Tết này về VN cháu sẽ đóng góp 1 ít.
    Nhưng cháu có 1 thắc mắc: chúng ta giúp các em có thịt ăn như thế nào ah? Chẳng lẽ tuần nào cũng mua thịt cho các em? Theo cháu có thể tặng gà, lợn … để các thầy cô giáo và các em tự tổ chức nuôi. Ví dụ như nuôi gà để lấy trứng chẳng hạn. Như vậy chúng ta có thể giúp cho nhiều nơi hơn.
    Một vài ý kiến nhỏ. Chúc chương trình kéo dài càng lâu càng tốt.

  13. Phan Anh nói:

    Thưa anh Tiến, anh Tuấn và các anh các chị,

    Em thường xuyên theo dõi tình hình cập nhật trên này và em xin có vài lời. Trước hết em thấy là thật may vì đốt đuốc mãi kể cả ban ngày mới tìm ra anh Tuấn, anh Tiến và các anh chị trong công việc như hôm nay.
    Nói vậy không phải để khen hay chê mà chỉ là để thấy thật hiếm có duyên như thế này.

    Một tháng qua chắc là các anh chị rất bận và cũng rất vui mặc dù gặp không ít trở ngại. Em mong các anh chị giữ sức khỏe và sáng suốt để phục vụ bà con được bền bỉ cho đến ngày không ai cần chúng ta nữa. Hình ảnh ” ta đi theo ánh lửa từ trái tim mình” có lẽ sẽ nói thay cho em vì em hơi lo là các anh chị để ánh lửa thành ngọn lửa to lên thì e là lại thành trở ngại. Có thể anh chị chưa đồng ý ngay được với ý kiến này nhưng em vẫn thấy nên nói ra vì dù là làm việc tốt và có ích cũng không nên vì quá mong muốn mà phải làm gấp gáp và cường độ cao như tháng qua. Kết quả sau một tháng rồi em thấy là trên cả tuyệt vời vì bao người đã mở ra trái tim mình và sẽ còn nữa.

    Mong các anh chị đừng buồn và cũng nên xem xét thận trọng ngay cả với các ý kiến kiểu ném đá vì tất cả đều chỉ là bài học mà ta rút ra được. Ngại ghê nhưng em cũng xin mạnh dạn viết ra: có nhiều ý kiến tưởng là xây dựng nhưng lấp ló đằng sau đó là cái TÔI và ý kiến của TÔI mà quên mất mục đích chính là phục vụ nhu cầu có thực của các cháu chứ không phải là nhu cầu được tưởng tượng ra và càng không phải cái “nhu cầu từ thiện”. Em thấy những ý kiến như của ankhanhcongchua trong bài Lên Dềnh thàng mà anh Tuấn có reply lại là rất xác đáng vì nó lấy nhu cầu thực của các cháu làm mục tiêu và có giải pháp.

    Có lẽ anh Tuấn và các anh các chị hãy từ từ chuyển chúng ta thành tổ chức mà cứ thế này đã và anh Tuấn anh Tiến nhớ thở đấy. Khi nào anh vừa làm việc này vừa thấy mình thở thì lúc đó anh cho lên chuyên nghiệp là bọn em theo ngay.

    Chúc chúng ta đoàn kết vững bước an vui trên con đường phục vụ bà con

    • Phạm Ngọc Tiến nói:

      @Phan Anh: Đọc comment của bạn thấy rõ thiện ý cũng như những lo lắng về những trở ngại đã và có thể xảy đến. Cảm ơn bạn.
      Tôi thị lại chỉ nghĩ đơn giản thế này thôi. Khi làm việc này anh Tuấn, tôi, bạn và những người khác đều không có bất cứ một toan tính gì ngoài việc sớm đưa đến cho các cháu bữa cơm có thịt và đưa được cho càng nhiều cháu càng tốt. Mà cũng có thể toan tính được gì trước những cảnh đời như các cháu miền núi nghèo kia nữa chứ.
      Việc lập tài khoản hay lập quỹ cũng chỉ là hình thức hoặc là tạm thời hoặc là bắt buộc về thủ tục và mục đích cũng là để bữa cơm có thịt tốt hơn. Triển khai nhanh hay chậm, cường độ nào cũng vậy vẫn chỉ là mong muốn trên. Vậy thì cũng không cần phải lo lắng quá bạn ạ.
      Thiết nghĩ trong chuyện này bất kể ai ( kể cả những người ném đá) cũng đều mong muốn cho bọn trẻ có thịt ăn trong bữa cơm. Chẳng ai độc ác đến mức ngăn cản điều ấy cả, nếu có sự này khác thì đó cũng chỉ là cảm tính hoặc bất đồng giữa cá nhân và cá nhân mà thôi.
      Những ý kiến bạn cho là có cái Tôi trong đó, tôi thấy có phần đúng, nhưng giản dị nó đi thì mục đích của những cái Tôi đó cũng chỉ là những điều ta đã nói ở trên. Làm tốt nhất có thể cho các cháu. Tính dân chủ trong bàn luận là điều nên duy trì.
      Chỉ duy nhất có một điều tất cả chúng ta cần quan tâm, cố gắng đó là làm sao để đưa đủ không thiếu một đồng đến các cháu nhanh nhất và đúng nhất. Và điều này thì tôi tin.
      Tin vào anh Tuấn, tin vào tôi, tin vào bạn cũng như tin vào tất cả mọi người tham gia ở trang này.
      Cảm ơn Phan Anh rất nhiều. Mong mọi người gạt bỏ những bối rối để tập trung làm tốt nhất có thể cho các cháu. Cảm ơn.

  14. bachtamxuan nói:

    Cô bạn nhờ em chuyển 200 ngàn vào TK cơm thịt. Tháng sau cô bạn cứ gửi thế này là em sẽ đi xe buýt ra ngân hàng để gửi.

  15. NgHMai nói:

    Các bác ơi, em có 1 ý kiến nho nhỏ thế này : Tiền quyên góp được cho các trường các bác nên chọn 1 người đáng tin cậy (VD: thày/ cô hiệu trưởng), mở 1 sổ tiết kiệm có kỳ hạn 1 tháng, như vậy hàng tháng sẽ có thêm 1 chút tiền nho nhỏ để mua vật dụng học tập cho các cháu hoặc hỗ trợ các thày, cô (em nghĩ các thày , cô trên đó cũng rất khó khắn). Nếu để tiền trong tài khỏan cá nhân thì hàng tháng gần như không sinh lời đâu
    TĐT : Khi tiền đã về tài khoản cuả trường hoặc thày cô Hiệu trưởng, Hiệu phó thì các Thày cô có thể gửi TK để bảo toàn vốn. Khi đó là quyền của các Thày, Cô rồi.

    • NHV nói:

      Vâng, nhưng có thể vì chưa bao giờ được quản lý 1 số tiền lớn như thế nên các thày cô sẽ không biết phải làm gì để có lợi nhất. Nếu các bác hướng dẫn cụ thể thì sẽ tốt hơn. Cảm ơn các bác đã cho mọi người có cơ hội được gần gũi và hiểu hơn về các cảnh đời cơ cực của các cháu vùng cao.
      TĐT : Vâng, có lẽ cũng nên nói với các Thày Cô. Cái chính là các Thày Cô biết, nhưng rất giữ ý, nên không làm.

  16. N.Đ.Hiệp nói:

    Chào Anh Tiến,
    Từ khi chương trình “Cơm có thịt” ra đời, em và các bạn cũng đã tham gia. Em thỉnh thoảng đọc lại và cập nhật những bài viết trên blog của Anh Tuấn và lần nào mắt em cũng cay cay. Hôm nay mới đọc được bài này của Anh, mắt em không cay mà nhoà hẳn. Chương trình “Cơm có thịt” thực sự đã lan toả mạnh mẽ. Em chúc chương trình phát triển nhanh và bền vững.

  17. Phạm Ngọc Tiến nói:

    “Chương trình “Cơm có thịt” thực sự đã lan toả mạnh mẽ.”…Bạn Hiệp ơi, có được điều ấy là nhờ ở những người như bạn. Cảm ơn bạn nhiều lắm.

  18. Chu Ngan nói:

    Lát nữa chú Tiến sẽ vui vì nghe thấy tiếng tít, tít tít. Cảm ơn các chú, cảm ơn tất cả những tấm lòng!

  19. thu oanh nói:

    Gửi anh Tuấn
    Tôi có biết chương trình của anh , tin các anh nhưng chưa động chân tay. Hôm nay tôi sẽ làm việc ấy. Chúc các anh chị thành công như ước nguyện của các anh chị và chúng tôi.

  20. Hoài Tố Hạnh nói:

    Mẹ Đốp đang nghĩ nếu có một chút tiền gửi 2 bác TÊ(Tuấn-Tiến), ta sẽ chia nhỏ ra để có 30 cái tít tít trong 30 ngày dù hao thêm tí phí hí hí hí…
    Bao giờ quĩ các bác chính thức được cấp phép, Đốp đang mơ có thể thu xếp thời gian làm một chân đóm điếu chạy vặt cho quĩ ở Sài Gềnh. Năm 2008 trong vòng một tháng, Đốp hò hét chính mình và bạn bè ra cả 1,8 tỉ in 180.000 cuốn KHI HỒNG HẠC BAY VỀ của thầy HUYỀN DIỆU bằng 3 ngôn ngữ ANH-VIET-HOA tặng VESAK QUỐC TẾ tại Mỹ Đình(quí vị vào mạng xem Cơ duyên Hồng hạc- chuyện lạ có thật nhé).
    Khi quí vị tâm thành khát khao làm những chuyện cao cả thì một lực huyền bí trong vũ trụ sẽ giúp quí vị… bay lên giời bắt chim!…

  21. Hoài Tố Hạnh nói:

    Thưa quí vị,
    Khi đọc cô giáo bỏ tiền cá nhân mua cân cá khô 50.000 đồng mỗi bữa chia cho các nhít mỗi em vài con cá bé tí cho có đạm, Đốp xúc động lắm và chợt nghĩ lượng đạm trong vài hạt lạc(đậu phộng) có thể tương đương vài con khô bé. Lạc ăn sống cũng tốt, không cần chế biến xong nồi lích kích và khi qua nhiệt có thể mất nhiều vitamin. Vận chuyển bảo quản lâu dài cũng dễ. Vào mạng xợt thấy bài này mà vui mừng…

    Đậu phộng giá thấp chưa từng thấy
    VŨ ĐÌNH THUNG -Thứ Năm, 23/05/2013
    Ngay từ thời điểm bắt đầu thu hoạch vụ ĐX 2013, giá đậu phộng (lạc) ở Bình Định đã bị giảm đến 3.000-4.000đ/kg so với năm 2012. Càng thu hoạch rộ, giá đậu phộng càng tuột sâu, hiện chỉ còn 17.000-18.000đ/kg. Đã rẻ, nhưng muốn bán cũng chẳng có người mua. Người trồng đậu phộng ở Bình Định đang nẫu ruột ôm đậu phộng ế…

    Vậy là rõ- đạm trong đậu phộng có thể thấp hơn tí so với cá thịt nhưng một tấn thịt mất 100 triệu có thể thành 5-6 tấn đậu phộng là điều qúa tuyệt! Kho tiền đang tồn đọng của comcothit nếu nằm ở tài khoản ô Tuấn chả đẻ ra bao nhiêu lãi, đậu phộng đang giá quá bèo, có thể mua đậu phộng chuyển lên ở một tổng kho comcothit ở trung tâm biên giới phía Bắc rồi từ đó nhờ hệ thống giao thông, giáo dục họ chuyển tới cho các trường được chăng? Khi vận chuyển quí vị nên liên hệ các công ty chuyên chở hàng Hà Nội- Biên giới, rất nhiều xe tải trống hoặc lửng lưng xe họ có thể cho mình quá giang miễn phí nếu ông Tuấn đặt vấn đề… Từ điểm vựa lạc của dân bán như Nghệ an, Bình Định, cũng có thể nhờ đến không chỉ ô tô tải mà còn tàu hỏa tàu thủy, tàu khách v.v… chuyển lạc ra Hà nội.
    Comcothit tất nhiên là quá tuyệt rồi nhưng thịt là gì nếu không phải là đạm. Mà đã là đạm thì không nhất thiết phải là thịt khi mênh mông những phận bé thơ còn cần đạm, thiếu đạm trầm trọng, khi sức đóng góp của mọi người có hạn và không phải ngày nào sức khỏe của một nhóm nhỏ người là comcothit cũng có thể ngược biên giới vô cùng vất vả, nguy hiểm chừng ấy. Các cô giáo miền cao cũng không thể bỏ dạy về Nghệ an, Bình định mua lạc cho rẻ. Hôm qua tôi cứ nghĩ 1 tấn lạc hết 40 triệu vì vài ngày trước tôi có mua 1ký 38.000đ- nay xợt mạng thấy hóa ra số tiền này cố thêm tí có thể thành 3 tấn lạc-51 triệu nhưng tôi ở Sài Gòn bận mờ mắt- ngủ chỉ 4/24h cũng không thể về trung mua lạc chở lên biên giới được. Vì vậy nhờ quí vị khổ chủ cho biết- nếu quí vị giúp đưa được 3 tấn lạc từ Bình Định ngược lên biên giới phía Bắc với chi phí thấp nhất, mẹ Đốp sẽ ráng “cày đường nhựa” cũng như hò hét bạn bè góp tiền chuyển sang comcothit trong một ngày gần nhất…

    Lão Tuấn muốn comcothit mạnh gấp nhiều lần thời gian qua không? Vậy thì lão phải dựa vào hệ thống phật tử miền nam- nhất là Sài gòn và lân cận chiếm 80% dân số. Theo giáo lý nhà Phật, làm phước, giúp người, cứu người là một trong những quan trọng hàng đầu của kiếp người sau tu giải thoát, tu thiền. Miền Bắc, miền trung ít có bếp ăn từ thiện trong các bệnh viện nhưng miền nam trong các nơi đau khổ này, cơm cá thịt phát ngày vài ba bữa cho không chỉ bệnh nhân nghèo mà cả nhà họ ăn có dư. Hầu như tất cả các chợ đều có nhóm từ thiện gom tiền hàng, thức ăn, đến các bệnh viện, các chùa, những nơi thiên tai, nhân tai, những vùng sâu vùng xa, những khổ nạn khắp mặt báo hay chưa được đăng báo mà chỉ cần có thông tin khắp ngả dội về là họ lại điều phối công đức công quả của khắp nơi về ứng cứu như Phật bà trăm tay nghìn mắt vậy đó. Hệ thống nhà chùa ở miền nam- riêng Sài Gòn khoảng 1200 chùa cũng vô cùng nồng nhiệt với cứu giúp đây đó. Các doanh nhân nam bộ hầu hết là Phật tử cũng vậy, họ biết bền vững phát triển bằng cách thu vào 10 đồng phải biết cho ra 5-3 đồng giúp lại đồng bào mình…

  22. Hoài Tố Hạnh nói:

    Tôi gửi đây thêm bài này quí vị tham khảo xong xóa đi cho nhẹ trang nhé

    THÀNH PHỐ TỪ TÂM- HOÀI TỐ HẠNH 25/01/2012@18h06, 1375 lượt xem, viết bởi: hoaitohanh
    Chuyên mục: Tán thưởng, ủng hộ

    Tôi may mắn sống ở thành phố Hồ Chí Minh, thành phố hào hiệp và nhân hậu vào hàng nhất nước. Có phải vì thành phố này có hơn ngàn ngôi chùa lan toả giáo lý nhân quả,từ bi, làm phước và hầu hết cư dân theo đạo Phật lại thấm nhuần đạo lý dân tộc thương người như thể thương thân? Có phải vì đất này dễ sống- kẹt lắm vài cuốc hon đa ôm, rửa bát quét nhà, làm Ô sin hay bán rau, gánh bánh cũng có miếng ăn miếng để? Có phải thành phố đa phần dân Nam bộ hào hiệp từ xưa hay dân tứ xứ tụ về hiểu thế nào là tha phương cầu thực nên biết xót thương kẻ khó như mình một thời? Hay đất đai, thổ dưỡng, khí hậu nơi này hiền hoà, thơm thảo nên con người cũng tử tế, hiền hoà,thảo thơm theo? Có lẽ là tất cả tạo nên một thành phố với nhiều nét dễ thương trong đó có tâm từ…

    VÀO ĐÂY NGHE CA KHÚC
    THÀNH PHỐ ƠI TA MẾN YÊU NGƯỜI
    NHẠC & LỜI HOÀI TỐ HẠNH
    CẦU TRUYỀN HÌNH HTV 30/4/2010

    http://www.youtube.com/watch?v=cwWmPY4bUto

    Đã hàng chục năm qua trong các bệnh viện hàng ngày đều có cháo tình thương, cơm từ thiện cho những gia cảnh khó khăn. Ban đầu thì còn cần xét duyệt nhưng sau đó ai ăn cũng được miễn là bệnh nhân. Rồi cơm từ thiện đãi đằng luôn cả những người khó nghèo ngoài bệnh viện…Ban đầu sơ sài giản đơn, bây giờ ăn ngon đàng hoàng nhiều nhà khó khăn còn có quà, có tiền tặng thêm. Nguồn tiền, thực phẩm hầu hết do các tổ chức Phật tử ở các chợ, các chùa quên góp từ Sài Gòn đến liên tỉnh miền Tây. Mọi người thảo lảo ai có gì góp đó, tự động đóng góp cho tha nhân hàng ngày như góp vào nồi cơm của chính nhà mình. Người được giao nhiệm vụ vận chuyển đến các bệnh viện, chợ búa, nấu nướng cũng hiểu bớt xén bậy bạ là tổn phước, đổ nợ cho con cháu về sau nên chỉ có làm phước thêm vào chứ không bớt đi. Và thế là bếp ăn từ thiện ở các bệnh viện được duy trì hàng chục năm sau giải phóng giúp cho hàng triệu lượt bệnh nhân khó nghèo…
    Ở các chùa, việc làm từ thiện như là lẽ đương nhiên hàng ngày. Từ thầy trụ trì đến các phật tử ai cũng hiểu khi rời cõi tạm con người ta chỉ được mang theo một là phước hai là nghiệp để bước vào kiếp sau. Để có phước thì phải làm phước. Không có phước bao la cũng không tu thiền để giải thoát được. Vì vậy, hơn ngàn ngôi chùa ở thành phố này là hơn ngàn trung tâm lan toả phước thiện, từ tâm với muôn hình vạn trạng khác nhau: nuôi người già, nuôi trẻ mồ côi, nuôi người tàn tật, bếp ăn từ thiện cho người sống, quan tài, tang chế cho người chết, bốc thuốc cho người bệnh, nhà tình thương, nhà tình nghĩa, phương tiện làm ăn, vốn liếng cho người nghèo, xe lăn cho người tàn tật, học bổng cho sinh viên học sinh, cứu trợ bão lụt, kết nghĩa giữa phật tử nghèo-giàu san sớt giúp nhau… Ở đâu có hoạn nạn, thiên tai, có khó nghèo dù xa xôi hẻo lánh là ở đó có bàn tay hành thiện trong màu áo Phật đà từ thành phố này toả đi cả nước. Có chùa, số tiền của làm từ thiện trong hàng chục năm qua của tăng ni phật tử lên tới hàng tỉ, hàng chục,hàng trăm tỉ. Báo chí, các cơ quan truyền thông, các doanh nhân, các tổ chức nhân đạo, quần chúng, các phường xã, ấp, tổ dân phố ở đâu cũng rất năng động với từ thiện. Tết đến trong từng hẻm phố mọi người tự động phát hiện những nhà khó khăn để cả khu phố giúp mỗi nhà một ít cho bà con nghèo có tết xôm tụ không thua ai. Dịp ủng hộ thiên tai Nhật Bản, có dịp ngồi ở nơi tiếp nhận từ thiện chi nhánh phía nam một ngày, tôi thấy mọi thành phần dân chúng cứ nườm nượp kéo tới. Nhiều nhà bố mẹ ông bà đến giúp Nhật lại là do các em bé tí xem ti vi xong lôi kéo người lớn đập heo từ thiện của cả nhà để ủng hộ Nhật Bản. Lại có cả người mù đi bán vé số, đi xin ăn hàng ngày cũng vào trung tâm này giúp người động đất, sóng thần, cảm động lắm thay! Và nơi đây cũng là xuất phát điểm của nhiều phong trào nhân nghĩa lan truyền cả nước như nhà tình nghĩa, nhà tình thương,xóa đói giảm nghèo…
    Tôi viết bài này khi sáng mồng 2 tết có anh bạn xóm lá rủ tôi cùng một nhóm bạn bè tâm giao giúp cho một người nghèo làm thơ lâm bệnh trọng. Xóm lá trong năm qua đã le lói một tinh thần từ tâm rất dễ thương của nhóm blog Mắt lạnh, nhóm anh Dương Phượng Toại giomienque và blog Quốc Hiệp giúp cho em bé bệnh thận và người mù lâm trọng bệnh. Hàng trăm ngàn blog dưới sự quản trị của BLV nếu đồng lòng,có định hướng và kế hoạch tốt, chúng ta sẽ gây quĩ dễ dàng với số tiền không nhỏ để giúp cho những người khó khăn trong xóm lá và ngoài xã hội.Các bạn hãy hình dung mỗi nhà tháng đóng góp 5000 đồng thì mỗi năm chúng ta có bao nhiêu tiền cho từ thiện xã hội. Chả lẽ chúng ta mở nhà lá, ai nấy nói hay như khướu hót về vô vàn những điều tốt đẹp cũng như phê phán vô vàn thói hư tật xấu, chúng ta chỉ đồng diễn khoa mẽ mà chẳng thực tế cùng nhau làm một gì dù đóng góp vài ngàn một tháng là hoàn toàn có thể mà không hề ảnh hưởng tới hòa bình thế giới? Đồng lòng, từ tâm cùng nhau, chúng ta cũng sẽ ngăn ngừa được bao phiền não không đáng có. Hy vọng trong năm nay tinh thần từ tâm của thành phố Hồ Chí Minh sẽ lan toả trong thành phố blogtiengviet.net và những phiền phức, làm khổ nhau khiến nhiều người rời bỏ blog sẽ không còn để xóm lá thực sự là một ngôi nhà nhân nghĩa, đầm ấm, thân yêu của mỗi thành viên. 54 cảm nhận

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s