Sống Thật Chậm : Gặp lại ngày xưa

Bài viết này lấy từ blog của một bạn trong nhóm chúng tôi vừa về từ chuyến đi theo lộ trình : Suối Giàng- Lao Chải- Pa Cheo-Dền Thàng-Y Tý-Ngải Thầu-A Lủ-Trịnh Tường. Cám ơn tác giả và xin phép được đăng lại ở đây.

Ngày xưa của tôi có những buổi trưa xách cặp lồng cơm đến lớp…

Hồi ấy trẻ con chỉ học 1 buổi, chúng tôi học lớp chuyên nên có những đợt học 2 buổi để luyện thêm. Một trong những lý do tôi thích những ngày học 2 buổi là tôi được mang cặp lồng cơm đi học, vừa trông như người lớn, vừa được dịp trao đổi, ăn thử cơm nhà người khác Lần này khi bám chân đoàn khảo sát “Cơm có thịt”, tôi lại thấy cảnh các em bé lũn cũn xách cơm đến trường.                                         Gia tài của cháu: quyển sách quý nhất đấy ạ.

Có điều cách đây hơn 30 năm, giữa thời bao cấp thiếu thốn đủ thứ, cơm của tôi vẫn có chút rau và tí đồ mặn như lạc rang nước mắm, còn đây là cơm của các bé mầm non huyện Bát Xát ngày hôm nay       Cháu mang cơm với cá mắm, (lúc này bé mới giở cặp lồng ra chứ chưa ăn đâu ạ)

                                                      còn cháu mang cơm với… thìa ạ!

Ngày xưa của tôi có nỗi thèm ăn thường trực…

Các con tôi không bao giờ hình dung nổi chuyện nửa lạng thịt dành cho một bữa ăn tươi là như thế nào. Thời của tôi, “tiêu chuẩn nhân dân” được vài lạng thịt một tháng luôn phải cố ý mua mỡ để còn xào rau, lấy tóp mỡ rang cơm. Quả thực nếu lạng ra được một rẻo thịt nạc thì trẻ con sung sướng lắm vì thế nào cũng được ưu tiên. Nhờ thế chúng tôi có khái niệm “ăn dè”: miếng thịt cứ nằm trên mặt bát cơm, nhìn cho sướng mắt, rồi nó cứ tụt dần xuống đáy bát mà chẳng suy xuyển mấy về hình dáng, “ăn dè” mà   Cái đói lúc nào cũng lảng vảng xung quanh, rõ ràng vừa ăn no bụng bữa cơm độn mì sợi với rau luộc chấm nước mắm xong, thoáng cái đã thấy đói meo lúc nào. Ở Mẫu giáo (MG) Dền Thàng, chúng tôi may mắn đến đúng bữa các con ăn trưa. Những cái miệng xinh xinh loáng mỡ vì hôm nay các con được ăn thịt. Nhờ có chương trình “Cơm có thịt” của các bác trên mạng, các bé được ăn hàng tuần 2 ngày thịt, 1 ngày đậu, 1 ngày trứng và 1 ngày cá mắm. Các cô bảo bát đầu tiên thường chia hết đồ ăn vào bát các con cho công bằng, thế là các bé cũng có chiến thuật ăn dè ngay lập tức, nhín đồ ăn lại để khi xin cơm bát sau hoặc bát sau nữa vẫn còn cái vị ngon ngọt lẫn vào với cơm.   Tô canh của các con cũng có màu sắc hơn trước đây.

Ngày xưa của tôi có cái lạnh tím tái chân tay…

Mãi đến giờ nhiều khi mấy chị em tôi vẫn còn thắc mắc khi mình còn bé thời tiết lạnh hơn bây giờ hay sao mà cái lạnh cứ thấm vào xương, luồn lách trong người bất chấp mấy lớp áo mỏng mặc chồng lên nhau bên ngoài. Con tôi không tưởng tượng nổi khi tôi kể lại chuyện tôi và bạn bè thường chơi trò thách nhau đoán được hôm ấy mặc mấy áo trên người, kỷ lục là 1 lần cô bạn tôi (một cô bé lớp 3 gầy gò) mặc đến 13 áo Giữa nơi rừng núi mây phủ gần như suốt ngày này, các bé MG mà chúng tôi ghé thăm chỉ phong phanh 1 đến 2 lớp áo. Sang lắm thì có thêm cái khăn hoặc cái mũ. Chân trần không phải là hiếm. Có đôi bàn tay bé nhỏ tôi ủ mãi trong tay mình mà không thấy ấm lên được mấy chút.                                      Chân nọ kê lên chân kia sẽ đỡ lạnh cô ạ, thật đấy!

Ngày xưa của tôi có chiếc chăn kéo kín cổ thì hở chân…

Bạn đã bao giờ đắp chiếc chăn bông nào bị giạt bông chưa? Cái chăn của tôi ngày bé tôi thuộc như thuộc lòng như bàn tay, khi đắp vào thì phải lựa đôi chân thế nào cho đừng vào chỗ chỉ có mỗi 2 lớp vải mỏng manh. Cái sạp tre chật ních “trứng gà trứng vịt” ở MG Y Tý làm tôi thấy ấm lòng. Đố bạn biết bao nhiêu đứa chia nhau 1 cái chăn đấy? Chắc chắn bạn không đoán ra. Vì bạn không biết tuyệt chiêu của các cô giáo nơi đây:                                   Trở đầu đuôi nhé: 11-12 bạn một chăn chỉ hụt tý.  

                                  Thế này thì lúc dậy “tê rần không hiểu vì sao tê rần”

Ngày xưa của tôi có chị tôi chờ đón những chiều tan học đường xa…

Chị em tôi yêu nhau lắm. Tình yêu ấy theo trí nhớ của tôi bắt đầu từ những ngày chị đưa tôi đến lớp MG và đón tôi về ở nơi sơ tán. Con chị nhỉnh hơn con em tí tẹo dắt nhau đi thập thõm trong bóng chiều nhập nhoạng. Tôi nhớ chị tôi khi bắt gặp cô bé 8 tuổi ngồi chờ đón em 3 tuổi ở MG A Lù.                                                               Đợi em tan học.  

   Những ngày xưa thân thương ấy tôi chỉ mong mãi nằm trong ký ức, mong con mình không bao giờ phải trải lại. Vậy mà sau gần 4 thập kỷ, tôi gặp lại nó nguyên vẹn nơi đây, tệ hơn tôi hình dung rất nhiều. Thấy đắng trong lòng… Đành tự an ủi mình rằng tuổi thơ khốn khó năm xưa đã trao cho tôi nghị lực sống mạnh mẽ, trau giồi cho tôi sự tháo vát và khả năng chịu đựng mà thế hệ các con tôi không có, hy vọng các em bé nơi đây sẽ dựa vào ưu thế ấy mà tôi luyện lòng quả cảm cho mình. Dẫu có thế nào, vẫn cần lắm những bàn tay nâng bước các em.

Bạn có biết: – Trẻ em 3-5 tuổi ở miền núi vẫn tự mình đến lớp. Đã đành không có nỗi ám ảnh xe cộ như ở phố phường, nhưng còn lối đi ghập ghềnh dốc đá, còn khe sâu bên đường…? Lòng hiếu học nơi đây thật mãnh liệt.

=Một em bé 3-5 tuổi có thể ăn đến 4 bát cơm. Cơm nấu nở bung, hạt gạo to như ngô, nhạt thếch. Vậy mà đứa ăn khỏe có thể ăn đến 4 bát. Lý do rất đơn giản: ở nhà con không có thức ăn, chỉ có rau luộc và khi nào sang lắm thì vài vụn cá mắm (tôi đã nếm thử: đó là cá khô loại nhỏ đã mủn vì để lâu, mặn đắng lưỡi). Các cô giáo nói mùa giáp hạt, có bạn cha mẹ chỉ đóng bột ngô chứ không có gạo, có bạn cha mẹ chẳng có gì mà đóng, các cô đành thêm chút gạo của mình vào, trộn tất cả lại với nhau, nấu chung lên và chia đều cho các con theo lượng cơm độn có được ấy. Những thời điểm ấy, 1-2 bát cơm độn ở trường vào bữa trưa là chủ lực thay thế bữa chiều không cơm chỉ có rau luộc lấy lệ ở nhà.   Rá cơm gạo góp ở MG Dền Thàng – Các bé mầm non huyện Bát Xát chưa có khái niệm sữa và bánh mì. Trong 38 cháu ở MG Pa Cheo chỉ có 1 cháu biết sữa tươi là gì và biết cách uống một hộp sữa như thế nào. Hầu như tất cả các bé ở Dền Thàng, Ngải Thầu, A Lù… từ mầm non đến tiểu học đều không biết bánh mì là gì. Có em đoán ra rằng đó là một loại bánh nhưng mà chưa được ăn bao giờ. Cảm ơn lắm lắm một bạn ở diễn đàn “Cơm có thịt” đã ủng hộ bánh mì và sữa đặc cho các bé.                                                 Nâng cao lên cho em chấm với nào!

Tôi không phải nhà văn, chẳng phải nhà báo, lại rất ghét chụp ảnh. Theo chân đoàn lần này chỉ muốn tìm câu trả lời cho một số băn khoăn của mình. Tôi giận mình không biết chụp ảnh để mang về cảm giác thật của con dốc dựng đứng ở MG Ngải Thầu, nơi người lớn miền xuôi phải rón rén lần từng bước, dừng nghỉ mấy lần để thở, trẻ con lớp 3 miền ngược vẫn ôm bó củi chạy phăng phăng; tiếc mình không ghi lại được hình ảnh bàn tay bé bỏng lạnh tím của em bé 3 tuổi với thân hình chỉ nhỉnh hơn con búp bê một tẹo. Vài cảm tưởng lan man về chuyện ăn, chuyện ngủ của các bé, thấy đã dài dòng lắm rồi. Ngày mai sẽ kể tiếp với bạn về chuyện học của các con nhé.

Nguồn :     songthatcham.wordpress.com

Advertisements

About trandangtuan

chỉ mong làm được những điều nho nhỏ...
Bài này đã được đăng trong Bài viết báo bạn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

23 Responses to Sống Thật Chậm : Gặp lại ngày xưa

  1. quỳnh nói:

    Vinamilk ở đâu,khi mà cũng có một CT hoành tráng,với những con số kỷ lục về trẻ em được ún sữa hở trời.

  2. Phạm Ngọc Tiến nói:

    Bài viết này có cách tiếp cận vấn đề giản dị chân thực và chính xác, tác giả là người có tâm với trẻ nghèo miền núi nên có có sức lay động lòng người. Là người trực tiếp trong chuyến đi nhưng khi nhìn những tấm hình và đọc những bộc bạch hồi cố những liên hệ suy tưởng của tác giả, tôi vẫn ứa nước mắt.
    Tác giả ẩn danh có nickname là Sống Thật Chậm. Chị là người đăng ký góp sức vào chương trình bữa cơm thịt một chiếc xe pick- up dài hạn lo việc chuyên chở hàng hóa. Trong chuyến đi này chị cũng đã dành những phần quà khác cho trẻ. Được biết sau chuyến đi ( đây là chuyến đầu tiên chị tham gia) chị đã có những dự định cùng đồng hành với chương trình của anh Tuấn. Xin cảm ơn Sống Thật Chậm nhiều nhiều.
    Blog của Sống Thật Chậm: http://songthatcham.wordpress.com/
    Anh Tuấn à, vẫn chưa đủ ảnh. Trình bày lại một chút anh ạ. Các chú thích ảnh và các đề mục nữa. Chắc là chủ trang chưa “thiện nghệ” lắm việc chuyển bài về trang.

  3. MeCoi nói:

    Đêm qua đọc bài này xong, trằn trọc không tài nào ngủ được. Cứ nhắm mắt là những hình ảnh trong bài hiện lên, nhất là cái cặp lồng cơm và cậu bé chân trần, nước mắt lại trào ra.

  4. Thùy Dương nói:

    Em đọc mà nước mắt tuôn rơi. Thật lòng cảm ơn các anh, các chị đã quan tâm, chia sẻ nỗi khó khăn vất vả của em Lào Cai.

    • MeCoi nói:

      Sáng nay gửi link đi cho bạn bè người thân, một cô bạn nhắn tin trả lời: “Bà này ác, sáng ra đọc xong khóc, chồng lại tưởng đọc thư tình của bồ, cứ lườm.” Một cô cháu thì nhắn: “Làm thế nào để tham gia dự án này cô nhỉ? Ko có nhiều nhưng cũng mong đóng góp tấm lòng…”

  5. CM nói:

    em được biêt anh qua thông tin của nhiều người bạn ở HN em rất là quí anh .nay em xem bài và theo giỏi những chuyến đi từ thiện của anh em càng quí và trân trọng anh hơn.tiết là em ở xa quá khong đồng hành được cùng anh.hom nào có điều kiện em đến HN để cùng anh đồng hành một chuyến anh tuấn nhé em chúc anh sức khỏe và cố gắng nhiều hơn nữa anh nhé.em gái ở CM

  6. CM nói:

    anh ơi em không nhầm đâu .em đang xem blog của anh mà.sao anh tế nhị thế .cám ơn bạn ankhangcongchua bảo vệ mình nhe

    • trandangtuan nói:

      Xin lỗi nhé. Và cám ơn nhiều.
      Đi lên trên đó nhiều rồi. Bây giờ nhắm mắt lại thấy khuôn mặt bọn lít nhít. Chỉ không biết phần lớn những người đã qua blog này gửi hơi ấm lên cho chúng nó.Mai này lập được Quỹ, thành một gia đình, cùng nghĩ và thăm bọn trẻ vùng cao.Mọi người tham gia nhé.

      • hanh.pham nói:

        Cháu ở miền ĐBSCL nhưng sẽ cố gắng một ngày thật gần được tham gia một chuyến đi của nhóm chú Tuấn. Mỗi lần vào blog của chú cháu không thể quay ra mà không khóc, đọc và thấy cuộc sống của mình còn đẹp quá chú ạ.

  7. quang vinh nói:

    “Thấy đắng trong lòng…” Chắc mọi người đọc bài viết này đều cảm thấy như vậy! riêng tôi có một ý nghĩ, chăng biết đúng hay sai, nếu lấy cái tiền thất thoát cả tỷ đô la mà một doanh nghiệp đã gây ra để chăm lo cho các cháu, chắc sẽ được nhiều hơn những miếng thịt !?

    • Nhung nói:

      Vẫn biết bất công thì còn nhiều, kẻ ăn không hết người lần không ra….Nhưng điều đó cũng không thể tác động làm mình buồn hay nản chí. Quan trọng là mình muốn làm gì và mình sẽ làm điều đó cho ai, khi ấy xung quanh chỉ là thứ yếu phải không anh Vinh.

  8. lý tuyết mai nói:

    em đã cùng các chú, các cô, các anh chị đi từ y tý sang trịnh tường, em rất cảm ơn cả đoàn đã ủng hộ cho các con của chúng em những đồ dùng quan trọng và những món tiền quý giá để từ nay các con của chúng em sẽ có áo ấm để mặc khi trời lạnh, có thịt để ăn đảm bảo phần nào chất dinh dưỡng trong bữa ăn ở trường MN. Vậy là từ nay các cô giáo ở trường MN Pa Cheo, Dền Thàng, Y Tý, Ngải Thầu, A Lù sẽ k còn phải lo k có tiền mua thức ăn cho các con và đã yên tâm lo cho công việc giảng dạy của mình được tốt hơn. Chúng em rất cảm ơn tổ chức đã giúp đỡ các trường MN huyện Bát Xát. Hôm qua giao bạn hiệu trưởng em đã thông báo cho các trường biết về những việc mà tổ chức đã làm cho Bát Xát,mọi người đều rất cảm động và mừng cho các trường đã được tô chức tới thăm và tặng quà cùng với việc được hỗ trợ kinh phí lo cho các con ăn ở tại trường, Hiện tại chúng em vẫn còn một số trường khó khăn như Dền Sáng, Trung Lèng Hồ, Nậm Chạc, A Mú Sung, Phìn Ngan, Tòng Sành , Mường Hum với số trẻ 776 trẻ, cụ thể từng trường em đã gửi Dương- Chắc Dương đã chuyển cho tổ chức rồi ạ.Một lần nữa em xin trân thành cảm ơn những tấm lòng của các chú, cô, các anh các chị. Chúc các chú, cô, anh, chị luôn mạnh khỏe để có sức khỏe tốt và đến với trẻ em Bát Xát nói riêng và tất cả các trẻ em ở các miền khó khăn nói chung.Tạm biệt các chú, cô, các anh, chị.

  9. Hanguyen nói:

    Khổ thân bọn trẻ quá sống giữa núi rừng song cái giường cũng không có để mà nằm, chắc bao nhiêu gỗ người kinh mang về TP hết rồi.

  10. Khanh Thu-Vung Tau nói:

    Nhìn các bé thương quá anh ạ. Em ở Vũng Tàu muốn gửi cho các bé chút nắng ấm mà không được vậy nên đã nhờ bạn ở Hà Nội mua 50 chiếc mũ len và cũng sẽ nhờ bạn chuyển thật sớm đến địa chỉ tiếp nhận của anh. Kính nhờ anh chuyển giúp. Lát nữa sẽ gửi thêm thịt vào tài khoản của anh cho các bé nhé.

    Kính chúc anh sức khỏe.

  11. suoma nói:

    Bài viết tốt quá.!!! Cám ơn bạn.

  12. halinhnb nói:

    Câu chuyện của chị Sống thật chậm chân thực và cảm động lắm, hồi đầu đọc bài về Suối Giàng em cũng cảm động quá vì đã qua thời gian khó đã hiểu thế nào là thiếu thốn, giờ không còn thiếu thốn nhưng đã có con rồi thì thấy những em bé như con mình mà bị đói, thiếu mặc…mà chi phí rất nhỏ bé thì xót xa lắm..
    Cảm ơn Chị Sống Thật Chậm với làn gió ấm áp thổi bùng lên những tình cảm cao đẹp và những hành động thiết thực, nhân ái…
    Hãy luôn khỏe và bình an nhé chị..để luôn có thể mang đến cho những em bé nghèo khó những điều tốt lành-những giấc mơ đẹp cho các bé !

    • Cảm ơn bạn về tất cả.

      • halinhnb nói:

        Tôi giận mình không biết chụp ảnh để mang về cảm giác thật của con dốc dựng đứng
        ———–

        Chị Sống thật chậm à, bằng ngôn từ chân thực, chị đã mang lại hình dung rất rõ cho bạn đọc chị à. Bức ảnh được chụp bằng trái tim nhân hậu và đôi mắt sáng trong.
        Hãy luôn khỏe, luôn vui nhé chị!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s