Xuyên qua sương mù Tây Bắc

Trên chục ngày trước, những người tham gia chương trình rời Bát xát, Mường Khương về Hà Nội, cái rét bên ngoài lùi xa, nhưng cái rét trong lòng càng tê tái. Thịt da ai cũng là người, nhất là da thịt trẻ con. Không thể tưởng tượng trong cái rét xấp xỉ 0 độ C, mà chúng chân trần, áo mỏng và ướt.  Cùng một lúc, hình thành ba bốn nhóm  song song lao vào chiến dịch khẩn cấp đưa áo rét lên cho trẻ con. Sống Thật Chậm chủ trì gánh hàng thứ hai lên Pa Cheo. Mai Thanh Hải và nhóm Giỏ Thị chủ trì gánh lên Sàng Ma Sáo. Nhóm Thùy Linh lo cho Tả Gia Khâu. Và nhóm đông nhất thì sẽ đi suốt dọc Văn Chấn- Mù Cang Chải- Bát xát- Mường Khương.

Đến đêm 8.1, đã gom góp gần 4000 chiếc áo mới . Sân Trung tâm truyền hình AVG thành một bãi đổ hàng, đóng gói, phân loại. Điện sáng trưng, người tấp nập. Ngoài người của nhóm, nhiều nhân viên công ty của mình nghiễm nhiên thành lực lượng giúp việc chủ chốt, rồi các tình nguyện viên, rồi cả những người chưa quen đã ủng hộ tiền cũng đến xem những công việc chuẩn bị chống rét cho ” chúng nó”. Đóng gói áo lên Điện Biên. Đóng gói áo lên Pa Cheo. Đóng gói áo lên Sàng Ma Sáo, lên Lao Chải, lên Mường Khương, lên Suối Giàng, lên Dền Thàng…Cho đến 5 giờ sáng kịp xong những lô hàng cuối. Xe xuất phát lên Văn Chấn theo trục đường 32 b. Cùng tham gia có xe của Vinaconex- đơn vị tham gia ủng hộ nhiều trong đợt này, và chục anh em trẻ  của Công ty đảm nhận ủng hộ cho Tiểu học Lao Chải.

Suối Giàng là địa điểm đầu tiên. 239 chiếc áo mới mọi màu sắc được chuyển đến cho trẻ mầm non. Ngoài sân, trên các con đường núi, đâu cũng thấy bóng những chiếc áo lần trước đã đem lên cho bọn lớn. Nay thêm màu sắc sáng rực của những cái áo mới. Như vậy, cộng với 530 chiếc áo đã trao đợt trước cho học sinh Tiểu học và Trung học cơ sở, gần 800 học sinh Suối Giàng đã có áo ấm. Gặp lại những người đã có mặt trong ngày đầu của ” Cơm có thịt”. Ở Suối Giàng, trẻ con đi học giờ ăn cơm ngon hơn và mặc ấm hơn. Đó là điều giản dị có thật. Các bạn – tất cả những ai đã cùng nhau góp sức để có điều giản dị này ở Suối Giàng và không chỉ ở Suối Giàng- các bạn hãy tin rằng, đó là một điều đẹp đẽ  chúng ta làm trong năm sắp trôi qua . Thật hạnh phúc khi mỗi năm làm được vài điều tốt đẹp !

Tiểu học mặc áo rét phát lần trước

Mầm Non Suối Giàng nhận áo mới

Sau Suối Giàng là đoạn đường trên trăm km lên Mù Cang Chải. Ngày mùa đông sớm hết.Thoắt thôi đã khói sương lạnh buốt. Có những lúc lầy lội, sạt lở.  Đến chỗ rẽ vào Nậm Khắt thì đã nhá nhem. Mấy chàng thanh niên chở đào Tết đi bán hăng hái chỉ lối vào Trường Tiểu học. Đường xi măng, nhưng hẹp, vừa đi vừa lo nếu có xe ô tô chạy ra thì chỉ còn nước giật lùi, mà lùi đến bao giờ mới tránh được nhau. May mà điều này không xảy ra. Nơi đây, sự xuất hiện của hai cái ô tô là sự kiện không nhỏ với người trong bản.

Gợi cảm ! ( Khâu Phạ)

Lên Mù Cang Chải

Lúc đợi thông đường

Lối rẽ vào Nậm Khắt

Bếp nội trú Tiểu học Nậm Khắt- một điểm hỗ trợ của chương trình " Cơm có thịt"

Trong Sân trường Nậm Khắt tối 10.1

Tiểu học Nậm Khắt là điểm nổi lửa nấu ” Cơm có thịt ” sớm, chỉ sau Suối Giàng. Bếp núc đã khá tươm tất, sạch sẽ, các em nhìn khỏe mạnh, đặc biệt là mấy cô gái lớp 4,lớp 5. Không cao nhưng mặc cỡ áo cho 11-12 tuổi cũng không phải là rộng. Vốn dễ nuôi, các em ở đây nếu được chăm sóc tốt hơn chỉ chút ít thôi, là rất nhanh hồng hào, rạng rỡ.

Vội chạy tiếp lên Lao Chải , cách đấy mấy chục km. Chiếc xe lớn chở mấy ngàn chiếc áo đã đợi sẵn bên cầu rẽ lên. Mưa, đường trơn. May mà tối mịt. một số cô cậu trẻ của Công ty mới lên miền núi lần đầu chẳng biết rằng xe đang bò cheo leo trên cái miệng vực sâu hun hút, ruộng bậc thang nối nhau xuống tít dưới. Nhìn sang lúc đêm tối thế  này thì vực hay ruộng bằng nó cũng một màu đen kịt thôi, đỡ choáng, đâm ra không phải sợ.

Riêng mình thì biết, vì đi lại nhiều lần rối. Vậy nên mấy chỗ cua , đất sét khiến bánh xe trơn trượt làm mình thon thót. Mới hay biết nhiều khi chẳng ích lợi gì, cứ không biết hóa hay.

Lao Chải đã có bếp dựng lên bằng tiền ủng hộ của chương trình. Mấy tháng vật lộn mua kiếm từng cái cột, tấm ván mới có cái bếp này. Với những ai không theo dõi Lao Chải từ những ngày đầu tháng 10 thì chắc hình ảnh cái nhà bếp nhỏ chẳng nói lên điều gì. Ngồi trong cái bếp đơn sơ này, mình và Tiến Trọc gần như ứa nước mắt. Với bọn mình, một cuộc cách mạng đã có ở đây. Một cuộc cách mạng giản dị để mang lại điều giản dị : Những đứa trẻ quây quần ăn cơm có chút thức ăn trong một cái bếp kín gió, thay vì cái cảnh đắng lòng chúng lem nhem từng nhóm nấu ăn rồi vạ vật ăn cho xong bữa ở bất cứ góc xó nào trong lán, ngoài hè.

Chỗ nấu ăn nhờ trước kia của học sinh Lao Chải

Căn bếp mới của Tiểu học Lao Chải

Các cô nói từ khi có bếp chung, lúc rỗi rãi các cô nấu nước nóng, mang ra bể nước cho chúng tắm. Nếu không thì có lẽ  chúng cũng chẳng tắm  suốt cả mùa đông !. Lại có cái phải ” vân vi” . Một cái nhà tắm che kín gió thôi, mà ở đây có cũng chẳng đơn giản chút nào !

Các cô cậu trẻ của Công ty mình “thầu” vụ Lao Chải , từ áo rét , đến đồ dùng vệ sinh cho từng nhóc. Những đứa trẻ cầm bánh xà phòng , lạ lẫm trước mùi thơm của nó. Một cuộc điều tra chớp nhoáng của mình đem lại kết quả : Có một đứa từng có bàn chải đánh răng, nhưng  mất rồi. Và toàn bộ hiện không dùng bàn chải đánh răng, vì không có tiền thường xuyên mua thuốc đánh răng. Chứ còn chuyện biết bàn chải có tác dụng gì thì chúng có biết. Ôi, dẫu sao kiến thức cũng đi trước một bước rồi !

Làm dâu nhà bác nhá !

Ai có bàn chải đánh răng nào ?

Những ai không có bàn chải, thuốc đánh răng , giơ tay nào !

Áo mới, và đồ dùng mới của riêng cháu

Từ Lao Chải ra, dưới ánh đèn pha, thấy đường đất thịt trơn bóng, mà vực thì rất sâu, xe đi lò dò từng mét vì sợ. Rồi cũng ra đến đường nhựa, đã gần 11 giờ đêm, có cái phố nhưng mà cửa đóng im ỉm. Đói. Phương án ăn tối là hoặc chạy tiếp 40 km nữa lên Than Uyên, hoặc chạy ngược về đường cũ 10 km nữa quay lại Thị trấn Mù Cang Chải, sau đó lại đi tiếp lên hướng Than Uyên. Đành chọn phương án hai vì có xe đã hết xăng, vả lại sợ lên đến Than Uyên thì cũng chẳng còn quán xá nào mở cửa.

Mù Cang Chải cũng chỉ còn độc một quán chuyên phục vụ lái xe đường dài. Ăn xong là nửa đêm. Nhóm bọn trẻ của Công ty ngủ lại, mai về Hà Nội. Còn lại hai xe : Một Pajero của anh H.- Một người theo dõi chương trình qua mạng và tham gia đi chuyến này, và chiếc xe 30 chỗ lặc lè các bao tải áo. Phía trước là hàng trăm km đường đêm lên Sapa.

Qua Lai Châu, rẽ sang ngả đi Lào Cai. Hoang vắng như mặt trăng. Nhưng thử thách bắt đầu lúc lên đèo Hoàng Liên. Đã 1g30 khi bắt đầu leo qua cái cầu rồi lên dốc. Nhìn xuống thấy dưới cầu một cái hồ nước trắng mờ dưới ánh trăng đêm ( không lãng mạn đâu, cảnh tượng hơi rờn rợn). Lên cao, lên cao nữa, nhìn xuống thấy cái hồ trăng trắng càng rộng ra, rộng mãi. Cứ như biển trắng loang dần. Chợt hiểu chẳng có cái hồ nào cả, mà là mây mù. Được một khúc nữa thì đi vào vùng sương mù dày đặc , tầm nhìn vài mét, nhiều lần nhìn thấy  cua thì xe đã lượn ngay mép đường rồi. Phía ngoài cái mép đường ấy là vực hun hút chắc nhiều trăm mét. Cái đèo này hôm trước đi ban ngày, nhìn hùng vĩ lắm. Vào giờ đêm này, nhiệt độ xuống 5, rồi 4 độ C, gió hun hút, trăng mờ mờ ma quái, đi mãi, đi mãi từng mét một, có cảm giác nó không bao giờ hết. Đi đường núi nhiều rồi, nhưng lần này mình có cảm giác thực sự thon thót trong tim. Rồi cuối cùng cũng nhiên thấy cái quán lá lần trước miêu tả trong bài ” Một chuyến đi dài (2)” . Nó  tơi tả, xơ xác, trống hoang hoác. Một góc thì kín liếp, chẳng biết hai vợ chồng nhà nọ đêm nay có dám ở trên này không. Thấy cái quán là mừng húm, vì biết từ đây là đổ dốc xuống Sa Pa rồi.

Ai ngờ mừng quá sớm. Cách Sa Pa 7-8 km, sương mù đặc đến mức tầm nhìn như bằng không !. Đi như là người bị bịt mắt. Tốc độ rùa bò. Nhoáng một cái thấy sát vào hè bên này, thì đánh xe lượn sang bên kia, hình dung vậy là giữa đường.Mãi đến lúc thấy một bình nước inox nhà ai đặt bên hè chợt nhô ra từ sương mù, chút nữa va vào bánh xe, mới hiểu đã vào thành phố rồi !. Nhưng Sa Pa giờ là một cái hồ lùng bùng mây trắng, có thánh mới biết đi hướng nào thì đến được khách sạn của mình.

Mình xuống , đi trước mũi xe để dẫn đường. Dẫu sao người đi trên đường nhìn rõ hơn từ trên xe . Đèn pha bây giờ chỉ làm lóa mắt, ánh sáng phản quang từ các hạt bụi sương li ti trắng nhức nhối mà chẳng thấy đường đâu . Cứ thế ” dắt ” xe đi trong cái lạnh gần 0  độ C .Rồi thấy cái khách sạn nào đó hiện ra trong sương. Vào đánh thức cậu bảo vệ, hỏi đường. Cậu ta nói : Các bác mò tài thật, bác cứ đi thẳng còn trăm mét nữa là gặp nhà thờ, rẽ trái là đi thẳng vào khách sạn Công đoàn. Làm theo đúng thế thì xe như húc vào  bức tường nhà nào đấy, chẳng thấy nhà thờ đâu. Rẽ bừa sang bên, đi một lúc thấy cái bờ hè quen quen của hồ cạn công viên, đoán hướng, lại quay trở lại. Chợt bất ngờ thấy lờ mờ một hình khối cao, reo lên ” Nhà thờ đây rồi !”. Hóa ra lúc nãy đến sát nhà thờ nhưng từ góc đó thì không nhìn bóng dáng tòa nhà được. Còn từ góc này, do có cái khoảng hồ trống, thì hình khối nó mới rõ hơn một chút.

Vào khách sạn thì đã gần bốn giờ sáng. Như vậy lái xe đã đi suốt gần 24 tiếng, kể từ 5 giờ sáng hôm trước. Còn chiếc xe ca chở áo thì lái xe trước khi đi còn thức đến 5 giờ xếp hàng, nghỉ hai tiếng, xuất phát muộn hơn. Coi như hai đêm thức trắng. Có lý do phải vội vàng : Áo vừa để chống rét, vừa là quà Tết. Xuất phát từ thứ ba, nếu không nhanh thì thứ sáu nhiều nơi các em đã nghỉ Tết rồi, có thể không kịp nhận.

Nghỉ vài giờ, hai chiếc xe, cái nhỏ lầm lũi chạy trước, cái 30 chỗ phì phò leo sau, lại rời thành phố du lịch giờ đã khá bề thế, đi trong mưa lắc rắc sang Bát Xát. Ngay cổng khách sạn, gặp mấy mẹ con, áo váy, ô xòe đầy đủ, đứng nài khách du lịch dừng xe…Lại nhớ cuộc tranh luận nhỏ trên blog của mình giữa các “còm viên” về chuyện giúp chút cái ăn cái mặc cho trẻ vùng cao có làm mất bản sắc dân tộc đi không. Mấy mẹ con mình thấy ( và nhiều nữa-thật buồn- ở Sa Pa) về quần áo trang phục thì còn nguyên tính dân tộc đấy. Vậy thì so với những đứa trẻ mặc quần áo ấm dưới xuôi mang lên, nhưng chẳng bao giờ xin quà, tính dân tộc ở ai còn, ở ai thì mất, và mất từ đâu ?. Sự hiện đại hóa không nhất thiết sẽ hủy diệt bản sắc. Nó là kẻ hủy diệt  khi đồng hành với thói vô cảm của con người.

Đã bớt sương mù rồi, rời Sa Pa thôi !

Ven đường, cửa khách sạn...

Qua Pa Cheo thì gánh hàng vừa được chuyển vào ít phút trước. Hai thày và một cô giáo chở bọn mình vào trong trường bằng xe máy. Đường rất trơn, và đôi lúc bánh xe trượt trên đá hoặc đất nhão, khi dưới là dốc và vực. Lối vào sân trường lầy lội.  Các em Tiểu học đã kịp mặc những chiếc áo rét mà nhóm Sống Thật Chậm  vừa chuyển lên, đang xếp hàng tập múa hát để đón đoàn từ thiện do một Hội đoàn thể đưa xuống. Được biết có 30 suất quà Tết sẽ được trao, nghe đâu là chục ký gạo mỗi suất. Một số đứa trẻ từ bản lên co ro đứng cuối sân đợi quà. Riêng trường Tiểu học này có 370 học sinh. Mầm non vào nữa thành khoảng 600 đứa. 30 đứa sẽ được quà, số còn lại đứng ngoài trời lạnh, mưa, ẩm ướt để múa chào mừng đoàn từ thiện nọ . May mà chúng kịp có áo rét mới cho ấm, cho đẹp để mà múa được trong mưa rét. Cho đến lúc bọn mình làm xong giao nhận với Ban Giám hiệu, quay ra, thì các nhà từ thiện và Hội đoàn thể kia cũng chưa đến. Mà mình cũng không muốn nhìn cái cảnh trao quà long trọng nọ.

Cửa vào Tiểu học Pa Cheo

Tập múa, hát để đón đoàn từ thiện trao quà Tết, nhưng mãi đoàn chưa đến !

Đi tiếp hướng Mường Hum. Con đường này có đoạn rất xấu. Xe mình đi không sao. Chiếc xe 30 chỗ kia đến dốc Cán Tỷ thì trèo lên hai lần, trượt xuống cả hai. Mỗi lần như thế đủ để hoảng đến cả năm. Anh Kh. và lái xe xuống xe ngồi thở . Lại hồn, tính chặn thuê xe tải. Gặp cô Hiệu trưởng mầm non Y Tý chạy xe máy đi họp ở Pa Cheo. Hai cô dặn chờ, các cô vào bản xin trấu ra rắc để chống trơn. Đợi lúc, lái xe liều ” chơi” cú nữa. Xe lấy đà lao lên,trượt nhưng vẫn lên được. Thoát !.

Từ Mường Hum qua cầu để sang Sàng Ma Sáo thì đã quá trưa. Ở đó nhóm Mai Thanh Hải đang đợi để lấy xuống gần 600 áo cho Tiểu học. Đói, nhưng thôi cố đi vào đó , nghe nói chuẩn bị mỳ tôm rồi. Ai ngờ qua cầu, rẽ vào đường xuống bản thì một chiếc xe tải nằm  chết chềnh ềnh ra.

Thế là hết chỗ tiến ! Làm sao mà vào bản được bây giờ ?

Phì phò lên xuống ngang dọc cả vùng núi tìm đường vào Sàng Ma Sáo

Thót tim nhìn chiếc xe 30 chỗ của mình  quay đầu trên miệng vực. Người ta mách có thể đi vòng qua đồi, vượt qua đỉnh núi có công trình thủy điện đang làm, rồi vòng ra Sàng Ma Sáo. Lại đi. Hỏi bất cứ ai trên đường : Bác người Mông nói một hồi, chỉ chỏ tận tình, nhưng tổng kết lại thì mình không dám chắc ý bác ấy thế nào. Cậu công nhân thủy điện thì tần ngần : ” Em mới lên đây, cũng chẳng biết lối nào đi được”.  Lồng lên lộn xuống cả khu núi ấy, vài lần quay đầu, lúc chán nản muốn bỏ cuộc quay về Mường Hum thì bất chợt thấy trúng đường vào bản !.

Ngầm này là dấu hiệu đã đúng đường vào Sàng Ma Sáo

Tìm đá vá ... đường cho xe vào

Sân trường Mầm Non Sàng Ma Sáo đông như hội. Chẳng gì cũng quãng gần ngàn cái áo rét, chia ra đưa xuống bao bản xa. Thôi thì xe máy, ngựa thồ, khuân vác tay..tản ra rẽ vào các đường núi ngoằn ngoèo..

Sân trường mầm non Sàng Ma Sáo lúc đợi tập kết áo.

Xong việc, ăn bát cơm cô Hiệu trưởng nấu ở phòng tập thể lúc 4 giờ chiều. Bỏ bát xuống là chạy ngay sang Dền Thàng. Sốt ruột vì tuần trước Mai Thanh Hải đã ” bật khóc” ở đây  ( xem bài ” Đã bật khóc, ngay tại Dền Thàng” trên blog này). Đến nơi thấy:  Cả hai lớp học ở Dền Thàng đều đang có bếp củi sưởi giữa nhà. Cái con bé lần trước Lana quấn khăn cho, hôm nay cũng vẫn phong phanh. Được cái góc phòng hàng ủng mới xếp ngay ngắn, và chân đứa nào cũng đi tất. Mặc xong áo rét mới, chúng nó tung tăng ngoài sân vì áo đủ ấm để không sợ lạnh. Thì ra chống rét cũng không khó : Mỗi đứa một cái áo, đôi ủng, đôi tất. Chỉ quãng 150 ngàn cho một đứa – để khỏi bật khóc khi thấy chúng tím tái run rẩy vì ướt và lạnh !.

Mầm Non Dền Thàng : Cái con mình nó hết rét rồi !

Khi rời Dền Thàng, trời lạnh hơn, nhưng lòng ấm hơn , có thể vì màu áo mới sáng lên trong chiều gió rét

Khi rời Dền Thàng, nhiệt độ xuống khoảng 4 độ C. Xe đến khu rừng già thì lại không đi nổi vì sương mù. Thỉnh thoảng bám vào đèn đỏ xe máy đi trước. Sau mới biết, ở đây khi ô tô không đi được thì dân bản địa phải đón và dẫn bằng xe máy.

Sương mù Y Tý

Tình cờ có người dẫn đường !

Đã gọi điện nhắn các cô cho các cháu về, đừng đợi kẻo tối. Đến nơi, thấy chúng nó lô lốc nằm trong chăn đợi, bố mẹ chúng cũng đợi để lấy áo mới !. Thấm thía rằng  người ta có thể mong đợi một chiếc áo mới như thế ! Hai vợ chồng cô Hiệu trưởng vác bao tải áo, dẫn bọn mình lội bùn xuống điểm trường khác cuối dốc. Không có điện, ai đó bật pha xe máy để mặc áo cho bọn trẻ. Hôm sau, đi trên đường Y Tý, mình gặp một đứa hôm qua vừa mặc áo cho nó, một cái áo hơi dài, nhưng có vẻ sự dài ấy rất đắc dụng ở nơi này.

Hè nhà Mầm Non Y Tý : Sưởi bên bếp để đợi em nhận áo xong mới về

Khi cô cởi chiếc áo bé đang mặc để thử áo mới, thì thấy bé không có cái áo nào mặc bên trong cả !

Đợi cô cho mặc áo mới

Giúp cô đóng gói áo chuyển đi điểm trường ở bản xa

Cháu đi đâu đấy ?

Hôm nay, cháu đi học sáng sớm không rét nữa, vì áo phủ kín rồi !

Đêm thứ hai của chuyến đi cả bọn ngủ trên nhà sàn, được cái nhiều chăn đệm. Mình chọn chỗ gần góc có bếp củi dưới tầng 1. Lúc đầu mùi khói khiến hơi ngột. Sau quen thấy không có vấn đề gì, khá ấm. Chẳng biết nhiệt độ là bao nhiêu, nhưng thở hay nói hơi bốc ra như từ đầu máy xe lửa.

Sáng ra thấy sương mù dày , không mưa nhưng khắp nơi ướt như là sau mưa rào vậy. Một xe đi Ngải Thầu, xe mình đi đến Tiểu Học Y Tý 2. Cô giáo đi xe máy dẫn đường, có lúc sương che khuất chẳng nhìn thấy đâu.

Thế nào lại chở thiếu của chúng nó 5 cái áo nữ. Gọi cho xe kia đang ở Ngải Thầu, nói gửi lại thêm áo ở đó. Một thày giáo trẻ tình nguyện dắt xe máy phóng đi Ngải Thầu lấy áo về, vì ” đứa nào thiếu áo nó tủi thân lắm”.

Đứa mặc áo mới, đứa đút luôn vào túi để dành

Nài nỉ lắm, chúng nó mới đứng lại cho mình chụp ảnh

Rồi vội chạy về nhà khoe áo mới

Xe chạy khỏi Y Tý vài chục cây số,lần đầu tiên từ khi rời Hà Nội, thấy đường khô, nắng ấm, bỗng thấy cứ lạ lạ. Hóa ra ba ngày qua đã quen lúc nào cũng đi trong mù và ướt. Bốn giờ chiều đến trung tâm Mường Khương, rồi lại leo núi đi qua Pha Long, đến Tả Gia Khâu  . Độ cao cũng 1000 m so với mặt biển ( tương tự Y Tý). Đoạn đường trải nhựa chính lại nguy hiểm nhất vì dính bùn trơn. Đi sau, mình nhìn thấy mấy lần chiếc xe 30 chỗ luôn trượt bánh sang bên, quả thật là nguy hiểm. Trẻ con Tiểu học Tả Gia Khâu ở nội trú cũng tới 120 đứa. Chúng reo cười trên sân trường, nhận áo dưới ánh đèn pha ô tô. Xong việc, về đến Trung tâm Huyện , tìm được chỗ nghỉ thì đã 12g 30 đêm.Đường lên Mường Khương

Gặp các già Mường Khương

Tiểu học Tả Gia Khâu

Sáng thứ sáu, dù rất muốn chơi chợ Mường Khương, mua ít đặc sản làm quà Tết, xe của mình vẫn phải xuất phát ra trước, để kịp trước giờ nghỉ trưa phát được áo cho một trường nữa. Sau 11 giờ chúng nó đã nghỉ Tết rồi. Gần trăm đứa trẻ của Tiểu học Thanh Bình I bất ngờ thấy chiếc xe kềnh càng đến đỗ, rồi mỗi đứa đều được nhận áo mới. Các thày cô giáo, rồi dân xung quanh cũng ngạc nhiên vì không được báo trước. Cô giáo nói : Trước đây cũng thỉnh thoảng có ít suất áo ấm cho học sinh. Nhưng đây là lần đầu tiên tất cả chúng nó đều có áo mới, cả mấy đứa vắng mặt. Có đứa nghĩ bạn hôm nay không đi học thì không có áo mới , định chạy về bản gọi bạn đến nhận áo, mình phải ngăn lại, nói rằng mang về cho bạn cũng được mà.

Cả lớp có áo mới rồi, sao "cháu" chưa có ?

" Cháu" dỗi, bỏ ra ngoài, ứ thèm !

Hôm nay là buổi học cuối cùng của năm !

Hoan hô ! Hoan hô ! Mình được nghỉ Tết !

Xinh thế cơ chứ !

Ối giời ôi ! Con trai bác đợi cháu lớn đấy !

Mấy năm nữa thì cao hơn cả Mai Phương Thúy !

Lớn lên, cháu mà đi thi hoa hậu thì khối đứa chết !

Dọc đường đi gom áo rét, rồi đi qua sương mù Tây Bắc mang áo đến các trường, mình vẫn nhận được những tin nhắn chuyển tiền ủng hộ. Một tin nhắn làm mình xúc động : “Bé Nam ( Nguyễn Bảo Châu) dự định chào đời trong 1 tuần tới tặng áo ấm cho các bạn vùng cao”. Sau đọc thêm, mới biết bố bé Nam đi công tác nơi rất xa, lúc đi lo cháu đẻ đúng mùa lạnh nhất. Tuần qua mẹ cháu cũng không khỏe.

Không biết đến hôm nay  bé Nam đã bước ra thế giới này với chúng ta chưa. Thế giới này bao la, nhiều điều tuyệt diệu. Nhưng thế giới này cũng chưa đẹp, chưa ấm như các bác, các chú, các cô mong muốn để trao cho bé. Điều mẹ làm cho bé, gọi là ” Để phúc cho con”. Khi rời Hà Nội , tài khoản ủng hộ có số dư 200 triệu. Đến lúc tôi viết dòng này, số dư là 447 triệu. Và nhiều trăm triệu mua quần áo nữa không tính trong tài khoản. Và hãy nhớ những lái xe không ngủ. Vậy là chỉ vài ngày vừa rồi, đã bao người làm điều ” Để phúc cho con” qua  chương trình nhỏ của chúng ta ?.

Advertisements

About trandangtuan

chỉ mong làm được những điều nho nhỏ...
Bài này đã được đăng trong Nhật ký " Cơm có thịt", Những chuyến đi..... Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

33 Responses to Xuyên qua sương mù Tây Bắc

  1. HT nói:

    Em xin bài này về trang CLB. Cảm ơn về những điều anh đã chia sẻ.

  2. minhtam1970 nói:

    Ngồi yên ấm trong nhà đọc bài của anh mà em cũng thấy thon thót trong tim. Cảm ơn cả đoàn nhiều nhiều ạ!

  3. bachtamxuan nói:

    Năm 2012 là một năm rất đặc biệt, là dấu mốc đặc biệt… đặc biệt đến nỗi nhiều nơi lầm tưởng là năm tận thế. Trước thềm năm mới, thấy những đoàn người và xe vượt đèo vượt núi kiểu như thế này… chắc chắn đây là dấu mốc đặc biệt để bước sang năm 2012 theo kiểu “bước nhảy bốn chiều”.

    hèy, văn em hôm nay hơi lôm côm một tí, vì xúc động quá!

  4. Sapa nói:

    Bài viết vừa cho thấy sự lo lắng, nguy hiểm, vừa cảm thấy đúng là người cha trụ cột, ngôi nhà của gia đình. Bài viết dài thế mà chưa tìm thấy một lỗi chính tả nữa. Được người này lo lắng cho thì trẻ em sẽ còn nhiều may mắn nữa. Thật mừng và an ủi giữa những ngày cuối năm, tết đến mà toàn những tin chết chóc, tàn bạo, u ám… Mong cho các anh chị đi mau về mau với người thân, an lành, mạnh khỏe và chắc chắn các anh chị năm nay có một mùa tết hạnh phúc nhất từ trước đến nay.

  5. Nhung nói:

    Em đọc bài này mà có cảm giác đang ngồi trên xe thót tim từng hồi, có lẽ từ giờ em sẽ cầu mong thêm bình an cho mọi người cho mỗi lần nguyện.

  6. Lana nói:

    Anh ơi cảm ơn anh đã dành thời gian kể lại chuyến đi cho những tên ngó theo như Lana đọc và biết thêm. Những ngày này ai cũng bận kín, anh không chỉ bận đủ việc lại còn đi chuyến dài về nữa. Cứ nghĩ đến gần 4 ngàn cái áo đến với gần 4 ngàn đứa trẻ phong phanh suốt dọc vùng cao là vui sướng anh ạ.
    Cảm ơn anh và “cơm thịt” thật nhiều.

  7. Gia Hai nói:

    Anh Tuấn ơi.
    Người như anh từ bỏ chức tước đi làm việc thiện như thế này thật hiếm.
    Anh đã kết nối được rất nhiều trái tim nhân hậu .
    Chúc anh luôm mạnh khỏe

  8. Long Pham nói:

    Làm việc tốt cũng không dễ lắm anh nhỉ. Mong sao những người phải làm đúng , có được cái sự hết lòng tận tụy như anh.

  9. Hải Vân nói:

    Đọc trên mạng những gì chú làm giúp mọi người. Thật là cảm động và cảm phục trước tài năng cùng Tâm từ bi, sự đức độ của chú. Cháu xin chia sẻ cùng chú và tất cả các bà, các bác… những cách giúp đỡ mọi người mọi lúc, mọi nơi, mọi tình huống như “Tài Thí – Pháp Thí – Vô uý thí” theo quan điểm Phật giáo. Theo nguồn “http://www.thaoduongmoscow.com/bothi.html
    Hải Vân

  10. Hải Vân nói:

    Tài thí. Tài thí tức là đem tiền bạc, của cải, vật thực của mình ra cho. Tài thí có hai loại:
    a) Nội tài. Là những vật chí thân quí báu nhất của mình như thân mạng, đời sống của mình. Thí nội tài ở đây tức là hy sinh thân mạng để cứu vớt kẻ khác ra khỏi nguy nan. Trong các chuyện tiền thân của đức Phật Thích Ca, chúng ta đã thấy nhiều gương thí nội tài, như cấu chuyện Ngài lái buôn kia, trong khi đi biển bị thuyền chìm đã tự hy sinh thân mạng bằng cách buông tay khỏi cột buồm mà mình đang bám vào, để nhường chỗ cho những hành khách xấu số khác khỏi chết đuối.
    Thí nội tài là một cử chỉ hy sinh cao đẹp nhất mà chỉ những người giàu lòng từ bi, bác ái mới làm được. Nếu còn xem thân mạng mình là quý, là trọng hơn thân mạng kẻ khác thì chắc chắn không bao giờ thực hiện được loại bố thí này.
    b) Ngoại tài. Ngoại tài là những vật thường dùng của mình như thức ăn đồ mặc, tiền bạc, xe cộ, ruộng vườn, nhà cửa v.v…Ðem những vật ấy ra cho những người túng thiếu, nghèo khổ thì gọi là thí ngoại tài.
    Pháp thí. Ðem lời hay, lẽ phải, những chân lý đúng đắn, những lời dạy quí báu của đức Phật để chỉ bày, khuyên bảo người khác; hoặc y theo giới luật của Phật tu hành thành thật để làm khuôn mẫu cho người bắt chước, bỏ dữ theo lành, cải tà quy chánh đều là pháp thí. Pháp thí có một giá trị rất lớn lao hơn cả tài thí, và tài thí chỉ giúp người khác đỡ túng thiếu về phương diện vật chất trong một thời gian, hay nhiều nhất là cứu giúp một đời người. Nhưng pháp thí giúp đỡ người rất nhiều về phương diện tinh thần, không riêng gì đối với người nghèo khó, mà cả người giàu sang, chức tước; không phải chỉ có ảnh hưởng tốt trong một giai đoạn, mà gieo nhân lành cho nhiều đời kiếp về sau. Vì những lẽ đó, nên người Phật tử chân chính, không bao giờ bỏ mất một dịp nào mà không làm pháp thí, cả về phương diện khẩu giáo (dùng lời lẽ đúng Phật pháp để chỉ dạy, lẫn phương diện thân giáo (dùng đời sống chân chính hợp đạo để chỉ dạy).
    So sánh 2 loại Tài thí và Pháp thí.
    Đức Phật đã nói: ‘Trong hai loại Bố thí này, thì Pháp thí là trên’ (Anguttara I). Vì sao? Vì nhiều lý do:
    – Phước báo của Tài thí vẫn thuộ�c cõi Dục giới (Kàmadhatu) còn phước báo của Pháp thí có thể nằm trong ba cõi (Traidhàtuka) hoặc ngoài ba cõi.
    – Sự Bố thí tài (tiền của, đồ vvật) có giới hạn, còn sự Bố thí Pháp không có giới hạn (apramàna), vì tiền cho lâu rồi cũng hết, còn giáo pháp cho hoài không bao giờ hết.
    – Quả báo của Tài thí còn thuộc v�ề hữu lậu, trong khi quả báo của Pháp thí thuộc vô lậu.
    – Bố thí tài cần phải đòi hỏi nhhiều sức lực, ra công trong khi bố thí pháp chỉ cần sự thông minh và trí tuệ.
    – Chỉ có bố thí Pháp mới có thể gặt hái được những phước báo giống như các hàng Thanh Văn (Sravaka), Bích chi Phật (Pratyekabuddha) hay Bồ Tát (Bodhisattva).
    – Chỉ có bố thí Pháp mới có thể dẫn người khác đến con đường giác ngộ (Bodhimàrga).
    – Ta có thể thực hành Tài thí trong bất cứ thời đại (Kalpa) nào, dù có Phật hay không có Phật ở đời. Ngược lại, chỉ trong thời đại có một đức Phật ra đời ta mới có thể thực hiện Pháp thí được. Vì thế Pháp thí hiếm hơn Tài thí.
    Ta có thể nêu ra nhiều lý do nữa, nhưng tóm lại bố thí Pháp sẽ gặt hái được nhiều công đức hơn bố thí tài.
    Phật tử chúng ta thực hành Pháp thí như thế nào?
    Đa số các Phật tử đều thực hành Bố thí dạng tài thí như: Làm từ thiện, cúng dường đóng góp chùa, giúp đỡ quần áo, tiền bạc cho những gia đình gặp khó khăn, hoạn nạn, cứu trợ bảo lụt, người già neo đơn, người bệnh nặng không đủ tiền thuốc men…
    Sự thực hành Tài thí rất nhiều, nhưng việc thực hành Pháp thí còn mới hạn chế ở việc in ấn tống một số kinh sách. Nhiều Phật tử ấn tống kinh sách theo phong trào thì cũng chẳng khác gì Tài thí.
    Đa số các Phật tử thường chú trọng về vật thí, mà quên đi phần pháp thí trong các cuộc cứu giúp thiện nguyện . Giả sử khi có thiên tai, dịch bệnh, mỗi phần quà được trao cho người nhận, chỉ dăm ký gạo, vài thùng mì gói, một ít quần áo hoặc tiền ..vv.. thì liệu giúp họ được bao lâu ? .Rồi đói lại hoàn đói. Nghèo khổ , thiếu thốn đau đớn bệnh tật.Khổ vẫn hoàn khổ. Có một điều tối quan trọng. Là cái khổ sở của cuộc đời này,khổ về vật chất hay khổ về Tâm linh nó hành hạ con người, mà con người đang ôm lấy, vật lộn,đau đớn với, chẳng qua vì chưa hiểu được một cách tường tận .Tại sao ta khổ ? Khổ từ đâu đến.Trả khổ,và diệt khổ như thế nào. Nếu giáo pháp của Phật được hiểu một cách tường tận, rồi từ đó áp dụng vào cuộc sống đơn giản, thì cái khổ này không những được hoá giải bớt đi, và còn đem lại sự tin yêu cho đời sống.vì đã hiểu và biết cách điều trị cái bệnh khổ.
    Vì vậy khi thực hành Pháp thí, chúng ta cố gắng đem những đạo lý, hay chân lý để thuyết giảng cho người khác nghe, khiến cho họ không đi lầm đường, không gây tội lỗi, hoặc thân tâm được an lạc v.v… Tức là giúp họ thoát khổ không chỉ trong đời này mà cò oở nhiều đời sau. Trong Đại Trí Độ Luận chép: “đem những lời pháp vi diệu (chân lý) của đức Phật để diễn thuyết cho người khác nghe, đó gọi là thực hành Pháp thí ”.
    Thêm vào đó, nếu thấy ai hơn mình mà mình không những không mang lòng đố kị, ghanh ghét mà còn biết tùy hỷ công đức, hoặc đưa ra những lời khích lệ và tán thán v.v…, đó cũng chính là một phương pháp thực hành Pháp thí.
    Ví dụ, trong thời gian gần đây hầu như tất cả mọi người trên thế giới, đều đang hướng tâm về đất nước mặt trời mọc, để cầu nguyện, động viên, tiếp sức và an ủi v.v…, khiến cho họ giảm bớt đi phần nào những đau thương mất mát để sớm trở lại với một cuộc sống thanh bình và an lạc, đó không chỉ là một phương pháp thực hành Pháp thí hết sức hữu hiệu mà còn mang đậm tính nhân văn.
    Tóm lại, Pháp thí chính là đem chân lý và trí tuệ để thuyết giảng cho người khác nghe, khiến cho họ bỏ ác làm lành, tạo niềm an lạc và tìm cầu đến một cuộc sống Chân – Thiện – Mỹ.
    Thêm vào đó, chúng ta bớt đi lòng đố kị và ích kỷ hẹp hòi, mà thay vào đó bằng sự khích lệ, tán thán và động viên, đó cũng chính là một biện pháp thực hành Pháp thí. Đức Khổng Tử cũng dạy rằng: “khi thấy người hiền đức thì chúng ta nên cố gắng học hỏi sao cho bằng họ. Ngược lại, nếu thấy người bất hiền thì hãy nên suy ngẫm, hoặc xem xét lại chính bản thân mình”. Khi thường xuyên xem xét lại bản thân mình, thì về mặt tâm linh chúng ta ngày càng tiến bộ.
    Như vậy có thể thấy, chỉ cần có đủ khẳ năng về tiền bạc vật chất cộng với tấm lòng tương thân tương ái là chúng ta đã có thể thực hiện được việc giúp đỡ người khác trong lúc khó khăn hoạn nạn – Tài thí.
    Tuy nhiên, đây chỉ là đối với những người có lòng nhân ái, vị tha và biết thương người như thể thương thân mà thôi. Còn đối với những kẻ trọng phú khinh bần, một cắc cũng không chịu bỏ ra thì đây quả là một việc làm hết sức khó khăn đối với họ.
    Đối với việc Pháp thí, thì đây quả là một việc làm không đơn giản. Bởi lẽ, chúng ta không chỉ có kiến thức, trí tuệ và lòng vị tha là đủ, mà điều quan trọng là phải có sự kiên nhẫn và thời gian thì mới có thể thuyết giảng đạo lý cho họ nghe được.
    Có thể nói, trong hai việc Tài thí và Pháp thí, thì Pháp thí là một việc làm phải mang tính kiên trì, thường xuyên, lâu dài và thậm chí là phải có “kỹ xảo” thì mới thực hiện được.
    Tuy nhiên, giúp đỡ về mặt tinh thần nó là một tài sản vô giá, đặc biệt là đối với những người đang cần sự trợ giúp về mặt tinh thần. Bởi lẽ, tinh thần nó đóng một vai trò hết sức quan trọng, đôi khi chỉ một lời nói, hoặc một lời khuyên đúng lúc, đúng chỗ và phù hợp nó sẽ có tác dụng cho cả cuộc đời họ.
    Nhất là trong thời buổi công nghiệp, với cuộc sống tất bật và áp lực như hiện nay, một lời động viên khích lệ, hoặc một câu đạo lý sẽ khiến cho họ giảm đi không ít áp lực.
    Trong xã hội hiện nay, nhiều người về mặt vật chất tuy được sung túc dồi dào, nhưng đôi khi tinh thần của họ thật là trống rỗng, hoang mang và vô định, họ thực sự cảm thấy bất an về nhiều mặt. Ví dụ, tiền nhiều như thế thì tiêu như nào, hoặc nay gia sản có cả ngàn tỉ đồng, nhưng qua một đêm lại tay trắng thì sao?
    Ôi! quả là nỗi lo chồng chất lên nỗi lo. Thế nên, chúng ta hãy đừng xem họ là “biển”, hãy đừng bao giờ xa lánh họ, vì biển càng rộng càng cô đơn. Do vậy, những người thầy tâm linh, những người thầy tinh thần đối với họ quả là vô cùng cần thiết.

    • bachtamxuan nói:

      Cảm ơn Hải Vân. Chúng ta cùng ứng dụng bài viết trên nhé. Chúng ta tùy sức, tùy điều kiện hoàn cảnh, tức là tùy duyên để lựa chọn phương thức (bố thí, tài thí, pháp thí…) Vì căn cơ, trình độ của chúng sinh, nên chúng ta không dễ gì pháp thí đạt kết quả giác ngộ. Vì thế, chúng ta tùy duyên mà kết duyên lành với chúng sinh.
      Kết duyên lành là giúp đỡ tha nhân theo 8 nấc thang căn bản như thế này:
      1- Giúp đỡ cái ăn, cái mặc.
      2- Giúp đỡ chỗ ở.
      3- Giúp đỡ thuốc thang sức khỏe bệnh tật.
      4- Giúp đỡ kiến thức, tri thức học hành
      5- Giúp đỡ nghề nghiệp, tay nghề, chuyên môn…
      6- Giúp đỡ dạy dỗ đạo đức.
      7. Giúp đỡ giác ngộ tâm linh.
      8. Giúp đỡ thực hành chánh pháp.

      Nếu chúng ta giúp con người 1 trong 8 điều cơ bản này thì không bao giờ sợ lòng tốt bị uống phí. Dù chúng ta giúp đỡ tha nhân những thứ vật chất thuộc về phúc thế gian (phúc hữu lậu) thì cũng là giúp tha nhân được An Tâm một phần (khi họ phải loay hoay đối phó với cuộc sống). Thiện nghiệp giúp đỡ tha nhân kéo dài theo năm tháng nghĩa là cái An Tâm của tha nhân từng chút từng chút được nảy sinh. Chính những cái An Tâm của tha nhân sẽ hội tụ trở thành phúc tâm linh của chúng ta theo đúng nguyên lý của Nhân – Quả: giúp người có giây phút An Tâm thì mình cũng được An Tâm. Và suy cho cùng, an tâm chính là giá trị tinh thần, giá trị tâm linh.

      Kính chuyển:)

  11. halinhnb nói:

    Thế giới này bao la, nhiều điều tuyệt diệu..
    ————
    Vâng, đúng vậy, qua những gì các anh chị đã và đang làm!

  12. Hải Vân nói:

    Xin được trích “Bố Thí Ba La Mật” của Thầy Thích Thiện Hoa “Trích Phật Học Phổ Thông”
    mang chia sẻ cùng chú Trần Đăng Tuấn và các bà các bác…
    A. Mở Ðề
    Ðạo Phật thường được gọi là Ðạo Từ bi, vì tình thương trong Ðạo Phật rất bao la, sâu rộng. Ðức Phật tổ vì từ bi mà xuất gia để tìm đạo cứu khổ cho chúng sinh. Vậy người Phật tử, khi noi theo dấu chân Phật, cũng phải lấy từ bi làm động tác chính cho sự tu hành của mình.
    Những làm thế nào để thể hiện được lòng từ bi và làm cho nó tăng trưởng? Phương pháp mầu nhiệm nhất là thực hành pháp môn Bố thí Ba la mật, một trong sáu pháp môn(lục độ) mà đức Phật đã chế ra cho kẻ tu hành có tâm trí rộng lớn thực hành để độ mình và độ người ra khỏi biển sanh tử luân hồi và đến bờ giác ngộ.
    B. Chánh Ðề
    I. Ðịnh Nghĩa
    Bố thí là cùng khắp: thí là cho, là trao tặng. Bố thí là cho cùng khắp, cho tất cả mọi người, mọi vật, mọi nơi.
    Ba la mật nguyên âm tiếng Phạn là Paramita. Người Trung hoa dịch nghĩa là “Bỉ ngạn đáo”, nói theo tiếng Việt là “đến bờ bên kia”.
    Bố thí Ba la mật, tức là một môn tu hành bằng phương pháp bố thí, co công năng như một chiếc thuyền, đưa mình và người từ bờ mê lầm của chúng sinh sang bờ giác ngộ của chư Phật.
    II. Thành Phần Của Bố Thí Ba La Mật
    Bố thí Ba la mật gồm các loại sau đây: Tài thí, Vô úy thí. Dưới đây chúng ta lần lượt tìm hiểu ý nghĩa của các loại bố thí ấy:
    1. Tài thí. Tài thí tức là đem tiền bạc, của cải, vật thực của mình ra cho. Tài thí có hai loại:
    a) Nội tài. Là những vật chí thân quí báu nhất của mình như thân mạng, đời sống của mình. Thí nội tài ở đây tức là hy sinh thân mạng để cứu vớt kẻ khác ra khỏi nguy nan. Trong các chuyện tiền thân của đức Phật Thích Ca, chúng ta đã thấy nhiều gương thí nội tài, như cấu chuyện Ngài lái buôn kia, trong khi đi biển bị thuyền chìm đã tự hy sinh thân mạng bằng cách buông tay khỏi cột buồm mà mình đang bám vào, để nhường chỗ cho những hành khách xấu số khác khỏi chết đuối.
    Thí nội tài là một cử chỉ hy sinh cao đẹp nhất mà chỉ những người giàu lòng từ bi, bác ái mới làm được. Nếu còn xem thân mạng mình là quý, là trọng hơn thân mạng kẻ khác thì chắc chắn không bao giờ thực hiện được loại bố thí này.
    b) Ngoài tài. Ngoại tài là những vật thường dùng của mình như thức ăn đồ mặc, tiền bạc, xe cộ, ruộng vườn, nhà cửa v.v…Ðem những vật ấy ra cho những người túng thiếu, nghèo khổ thì gọi là thí ngoại tài.
    2. Pháp thí. Ðem lời hay, lẽ phải, những chân lý đúng đắn, những lời dạy quí báu của đức Phật để chỉ bày, khuyên bảo người khác; hoặc y theo giới luật của Phật tu hành thành thật để làm khuôn mẫu cho người bắt chước, bỏ dữ theo lành, cải tà quy chánh đều là pháp thí. Pháp thí có một giá trị rất lớn lao hơn cả tài thí, và tài thí chỉ giúp người khác đơc túng thiếu về phương diện vật chất trong một thời gian, hay nhiều nhất là cứu giúp một đời người. Nhưng pháp thí giúp đỡ người rất nhiều về phương diện tinh thần, không riêng gì đối với người nghèo khó, mà cả người giàu sang, chức tước; không phải chỉ có ảnh hưởng tốt trong một giai đoạn, mà gieo nhân lành cho nhiều đời kiếp về sau. Vì những lẽ đó, nên người Phật tử chân chính, không bao giờ bỏ mất một dịp nào mà không làm pháp thí, cả về phương diện khẩu giáo (dùng lời lẽ đúng Phật pháp để chỉ dạy_ lẫn phương diện thân giáo (dùng đời sống chân chính hợp đạo để chỉ dạy).
    3. Vô úy thí. Vô úy nghĩa là không sợ. Vô úy thí là làm cho người khác không sợ, hết sợ. Phép thí này mới nghe thì tưởng như là không quan trọng gì cả. Nhữnh nếu suy nghĩ một cách chín chắn, chúng ta sẽ thấy đức Phật thật vô cùng thâm thúy khi chế ra pháp thí này.
    Chúng ta hãy nghĩ lại mà xem, có phải trong một đời người, cái sợ đã chiếm nữa cuộc đời rồi không? Khi nhỏ chúng ta sợ la rầy, sợ đánh đập, sợ ma quỉ…khi tráng niên sợ thiếu ăn, thiếu mặc, sợ giặc, sợ thiếu công danh, sự nghiệp; khi già sợ đau, sợ ốm, sợ già, sợ chết…Chỉ toàn sợ và sợ. Ðó là chưa nói đến gặp thời buổi loạn lạc, còn phải sợ sưu cao, thuế nặng, sợ quan tham, lại nhũng, sợ trộm cướp, lưu manh, sợ tù, sợ tội, sợ chém, sợ giết…Bao nhiêu thứ sợ chồng chất lên đầu người, làm cho họ không dám ngửng lên, lưng họ còm xuống, đầu gối họ sắp quỵ. Muốn có một hình ảnh tượng trưng cho sự sợ hãi, thì hãy lấy hình ảnh của người dân quê Việt nam trong thời Pháp thuộc thì rõ: Hai tay họ sẵn sàng chắp lạy, mắt không dám nhìn lên, lưng còng xuống và hai đầu gối sẵn sàng để quỳ xuống mỗi khi nghe tiếng nạt của ông quan hay ông thực dân hống hách.
    Ðời sống đã khổ, lại càng khổ thêm vì sợ. Cho nên làm cho người hết sợ, chính là đã cứu cho họ bớt đi quá nửa khổ đau trong liếp sống. Lòng từ bi của đức Phật nở thấy chúng sinh khổ sở vì sợ, nên đã chế ra phép thí vô úy.
    Muốn thực hành pháp môn này, hành giả trước tiên phải luyện cho mình một đức tính đừng sợ gì cả. Mà kẻ tu hành chân chính, hiểu rõ giáo lý của Phật, thì còn sợ nỗi gì? Tiền của, họ không tham lam cho nên không sợ mất; danh lợi, họ không màn, nên không sợ thiếu, sanh mạng, họ xem như giả tạm, nên không sợ chết. Do cái tâm lý đó mà cõi lòng họ luôn luôn không xao động, nét mặt họ luôn luôn bình tĩnh trước mọi sự đổi thay, gian nan nguy hiểm. Người tu hạnh thí vô úy sẵn sàng để nhảy xuống nước vớt người sắp chết chìm, nhảy vào lửa để cứu người sắp chết thiêu, xông vào đám cướp để cứu người lương thiện, đến gõ cửa công, để minh oan cho người vô tội…
    Tóm lại, người tu hạn thí vô úy, hhẽ đi đến đâu thì đem đến đó một nỗi binh tĩnh, an vui cho mọi người và mọi vật.
    III. Phải Bố Thí Như Thế Nào Mới Ðúng Chánh Pháp
    Chúng ta đã biết qua các lối Bố thí Ba la mật. Ðến đây, chúng ta cũng cần biết rõ thái độ của người tu hành bố thí phải như thế nào.
    Sự bố thí như đã nói trên, thật ra không khó và không hiếm. Rất nhiều người có thể làm được. Trong đời, chúng ta thường thấy có nhiều kẻ giàu có đem bạc ngàn bạc vạn ra bố thí, có nhiều người bỏ cả tài sản ra lập nhà thương, ký nhi viện, trường học, có nhiều người dám liều mạng xông vào lửa để cứu kẻ sắp chết thiêu, nhảy xuống nước cứu người sắp chết đuối; có những kẻ anh hùng đem tài năng ra bảo vệ kẻ yếu hèn, hay dám đương đầu với bọn xâm lăng để giữ gìn đất nước.
    Về phương diện thí pháp, có nhiều người đi đâu cũng đem đạo lý ra giảng nói, đi đâu cũng tỏ ra ta đây hiểu đạo, chứng quả.
    Nếu nhìn bề ngoài, thì những hành động ấy đều là bố thí cả. Nhưng nếu xét về tâm lý và động lực thúc đẩy bên trong, thì có thể có hai trường hợp khác xa nhau.
    1. Bố thí chấp tướng. Nghĩa là bố thí với một dụng tâm không trong sạch. Chúng ta đã biết bố thí do từ tâm mà ra. Bố thí là một pháp môn để tự độ và độ tha. Những nếu bố thí với một dụng tâm khác như cầu danh, cầu tài lợi (cho ít mà cầu được trả nhiều), hoặc vì ganh đua, hoặc vì muốn làm nhục người chịu ơn, hoặc vì bị ép buộc, hoặc cho với một tâm lý khinh rẻ, hối tiếc hoặc cho với một tâm lý lừa lọc, bất công, thiên vị; nếu bố thí với một tâm lý, một thái độ như thế, thì tất là bố thí chấp tướng.
    Chẳng hạn đem tiền của ra lập nhà thương, trường học để được nêu trên báo, để được nhắc nhở đến luôn; hoặc nhảy xuống sông cứu người chết đuối để được “người đẹp” tán thưởng; hoặc giết giặc để mong được tấm huy chương, hoặc giảng đạo lý để tỏ ra mình học rộng biết nhiều. Những hành vi bên ngoài đẹp đẽ ấy, bên trong thật không có giá trị gì.
    Bố thí với tâm lý, với động lực như thế, không phải là Bố thí Ba la mật; và phước đức của những hành động ấy thuộc về hữu lậu rất mỏng manh, như mây nổi giữa hư không, gặp gió thổi liền tiêu tan.
    2. Bố thí không chấp tướng. Nghĩa là bố thí với một dụng ý trong sạch, đúng với ý nghĩa của nó.
    Trong khi bố thí, hành giả vì tâm từ bi bình đẳng, xem chúng sinh như con, nên không sinh tâm vị kỷ, không phân biệt bỉ thử, thân sơ. Hành giả vì biét tài sản cũng như thân mạng mình đều là giả tạm, vô thường, nên không tham lam, tiếc nuối. Hành giả vì biết cái ngã không có thật, nên khi cho không thấy có kẻ cho và người nhận, không tự cao, tự đại.
    Bố thí với một tâm địa trong sạch như trên sẽ được phước vô lậu thanh tịnh, mới đúng là Bố thí Ba la mật.
    IV. Công Ðức Bố Thí Ba La Mật
    Pháp bố thí là cái nhân lành của quả phúc ở thế gian và xuất thế gian. Trong lục độ vạn hạnh, pháp bố thí đứng đầu, vì nó tương đối dễ làm hơn tất cả các pháp, mà công đức lại lợi lạc được cả đôi bên người nhận và kẻ cho:
    1. Ðối với người nhận. Người đời không ai là đầy đủ. Kẻ được phần này thì thiếu phần khác: kẻ được vật chất thì mất tinh thần, kể đầy đủ tinh thần thì thiếu thốn vật chất.
    Kẻ đang thiếu thức ăn mà được ăn, kẻ đang thiếu mặc mà được mặc, kẻ đang đau xót mà được vỗ về, an ủi, kẻ đang lo sợ mà được đùm bọc che chở thì thật là may mắn sung sướng vô cùng. Trong một xã hội có được nhiều người giàu lòng từ bi bác ái, luôn luôn tìm cách giúp người, thì xã hội ấy chắc chắn sẽ được an vui thịnh đạt.
    2. Ðối với người cho. Sự bố thí đã đành là lợi lạc cho người nhận, những đối với người cho cũng không kém phần quý báu. Ngoài sự sung sướng được thấy mình làm việc phải, được thấy quần sinh sung sướng, vui mừng, hành giả còn nhờ bố thí mà tiến mau, tiến xa trên đường đạo. Mỗi khi đem của cải ra cho, là hành giả có một dịp để chiến thắng lòng tham lam, bỏn sẻn, ích kỷ và noiứ rộng lòng từ bi; mỗi khi hy sinh tánh mạng để cứu giúp người, là hành giả có dịp để thử thách lòng tham sống, sợ chết, và trau dồi đức tánh lợi tha, bình tĩnh. Mỗi khi cho mà không kể kẻ thân người thù, là hành giả có dịp để chiến đấu với ngã chấp ngã ái, bãg mạn. Nếu hành giả thí pháp, thì đó là những cơ hội để mình tự nhắc nhở, ghi nhớ những lời đức Phật dạy, nhữ công đức mà Ngài đã làm để noi theo.
    C. Kết Luận
    Chúng ta đã thấy rõ giá trị của pháp Bố thí Ba la mật. Công đức của nó không những chỉ riêng cho người nhận, mà lẫn cả người cho nữa. Nó vừa độ người mà vừa độ mình. Nó công năng đưa mình và người từ bờ mê lầm đến bờ giác ngộ, từ địa vị phàm phu đến quả vị Bồ Tát.
    Vậy xin khuyên các Phật tử đều phát tâm Bồ đề, tu hạnh Bố thí Ba la mật, để trên cầu thành quả Phật, dưới hóa độ chúng sinh, đền ơn Tam Bảo.

  13. Nguyen tuan Dung nói:

    Bài viết rất hay. Anh Tuấn thật sự là nhà văn rồi. Cám ơn anh Tuấn, các cọng sự và đặc biệt là các bác tài đã lái xe an toàn để mang mùa xuân ấm áp đến các cháu. Sẽ có rất nhiều và rất nhiều người sẽ đến với con cháu chúng ta nơi xa xôi. Hy vọng đang trở thành hiện thực. Cám ơn và cám ơn.

  14. be Minh Tam Cong Hoa Sec nói:

    ben nay dang lanh gan chet ma doc bai cua anh em toat mo hoi so,nhung roi ket thuc rat co hau nen long thay am.Cam on tat ca nhung tam long nhan ai.

  15. dohoanglan nói:

    su dong gop, ung ho cua tat ca moi nguoi se tro nen vo nghia neu nhu khong co nhung nguoi tinh nguyen vien, nhung nguoi lai xe, de dua ao am den tan tay cho cac chau be. Nho co bai viet nay cua anh ma moi nguoi moi hinh dung het su kho khan, vat va, nguy hiem tren duong di. Anh da cho em thay: Du viec anh lam la muon nhung anh da lam va lam that tot. Cam phuc cac anh, cac chi vo cung.

  16. Hải Vân nói:

    Cám ơn bác Bachtamxuan. Cháu xin chia xẻ thêm 8 cách giúp đỡ của bác theo quan điểm phật giáo
    Bố thí có 2 loại:
    Một là bố-thí lớn.
    Hai la bố-thí vô thượng.
    Vì sao gọi là bố thí lớn ? Tức là bố thí mà người thí chủ sẽ thu hoạch được các phước báu lớn lao. Có năm loại chánh là:
    1/ Bố thí đúng thời, đúng lúc: Nghĩa là kẻ thọ-thí đang lúc rất cần khổ và quẩn bách mà mình giúp đỡ kịp thời.
    2/ Bố thí cho người hành Chánh đạo (của Phật): Tức là các bậc xuất gia, tu hành chơn chánh.
    3/ Bố thí cho các người bệnh và người trị bệnh.
    4/ Bố thí cho người giảng thuyết Chánh pháp (của Phật): Tức là các bậc tu hành giảng giải Kinh điển, hoằng dương Phật pháp.
    5/ Bố thí cho người sắp sửa đi xa.
    Vì sao gọi là bố thí vô thượng ? Tức là bố thí mà người thí-chủ thu hoạch được phước báu lớn lao không thể nghĩ bàn được. Năm loại đó là:
    1/ Bố thí ở nơi Đức Phật.
    2/ Bố thí ở nơi chúng Tăng.
    3/ Bố thí ở nơi người thuyết giảng Chánh pháp.
    4/ Bố thí ở nơi cha.
    5/ Bố thí ở nơi mẹ
    http://tuvahanh.com/CacLoaiBoThiCungDuongVaY-Nghia.html
    Cháu nghĩ ngay cả Chủ tịch nước cũng không giúp được hết. Đưa đất nước thoát khỏi khó Khăn. Ngay cả Đức Phật Thích Ca Đấng Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác cũng không giúp được hết thảy mọi người thoát hết khỏi khổ đau mà Đức Phật Thích Ca giúp, độ cho ai có duyên với ngài. Mọi người mượn trang Blog của chú Tuấn để “Dương Đông Kích Tây” người khác. Cháu nói chuyện với Thầy dạy Tâm Linh của cháu. Mình giúp người với khả năng và điều kiện của mình như suy nghĩ của bác Bachtamxuan ở trên. Giúp người qua cơn khổ nạn. Giúp người hoạn nạn qua cơn khó khăn, Chứ đừng giúp người để tính toán, vụ lợi… Bởi vậy cháu mạn phép mượn trang Phật Giáo đăng nhận xét bài viết chú Tuấn. Để tất cả những ai đọc được mở rộng thêm tầm mắt, mở rộng thêm tầm nhìn để mình giúp người, mọi lúc, mọi nơi, mọi tình huống. Giúp người qua cơn khổ nạn. Giúp người qua cơn khó khăn mang niềm tin yêu giữa cuộc đời đến tất cả mọi người

  17. Hải Vân nói:

    Bố thí như thế nào cho đúng pháp
    Hình thức cao nhất của bố thí trong Đạo Phật là Bố thí Ba La mật. Nghĩa là bố thí mà không thấy mình có bố thí; không phân biệt thân sơ, không chấp ta người, thù bạn; không chấp số lượng những vật thí. Như thế là đã thành tựu pháp “Tam luân không tịch” về bố thí. Khi ấy bố thí không còn là một việc làm phúc ban ân nữa; mà chính là một việc tự nhiên, như khi đóng đinh, tay phải cầm búa lỡ đóng nhằm tay trái, tay phải tức thì nắm lấy tay trái không một chút phân biệt suy nghĩ.

    Bố thí đúng pháp phát xuất từ tình thương vị tha, tự nguyện, không bị chi phối bởi lợi danh hoặc một lý do nào khác.
    Có người bố thí vì mục đích cầu danh. Động lực bố thí của họ không phát xuất từ tâm từ bi. Do đó ca dao mỉa mai:
    “Làm lành muốn chúng biết danh,
    Ấy là làm tiếng phải lành ở mô?”

    MỌI THỨ ĐỀU CÓ THỂ BỐ THÍ HAY SAO?
    Có những thứ không được bố thí:
    Không được bố thí lưới, lưỡi câu làm cho chúng sanh đau khổ, chết chóc.
    Không nên bố thí thuốc lá làm cho người khác ghiền, bệnh.
    Không được bố thí rượu làm cho người khác say sưa.
    Không được bố thí các thứ ma túy làm cho người khác táng thân mất mạng.
    Không được bố thí khí giới súng đạn sanh ra chiến tranh, con người giết hại lẫn nhau.

    LỢI ÍCH CỦA BỐ THÍ
    Trong luận Đại Trưởng Phu so sánh:
    “Tài thí trừ khổ về thân,
    Pháp thí trừ khổ về tâm.
    Tài thí cho tiền vô tận,
    Pháp thí cho trí vô tận.
    Tài thí làm thân sung sướng,
    Pháp thí làm tâm sung sướng.
    Tài thí người ngu ham muốn,
    Pháp thí người trí ham muốn.
    Tài thí đem vui hiện tiền,
    Pháp thí đem vui Niết Bàn”.
    Theo lý nhân quả, ai bố thí thì đời sau được sung túc giàu sang.
    Ca dao có câu:
    “Sướng gì hơn sướng làm lành,
    Cho bao nhiêu của để dành bấy nhiêu”.
    Trên một mộ bia người ta thấy khắc câu:
    “Cái gì tôi đã tiêu xài, bây giờ không còn nữa.
    Cái gì tôi mua sắm, bây giờ tôi phải để lại cho người khác.
    Chỉ có cái gì tôi đã cho là còn thuộc về của tôi”.
    Bố thí đối trị lòng tham lam, ích kỷ. Lợi ích của hạnh bố thí rất to lớn.
    Bố thí đúng pháp khiến lòng ta thêm an vui, đạo tâm kiên cố.
    Càng bố thí đạo hạnh càng thêm phong phú. Hạnh bố thí là hạnh Phật.
    Nhiều người thắc mắc: “Vì sao có người giàu sang lại chết yểu, kẻ nghèo khổ được sống lâu?”.
    Thông thường những người giàu sang ăn uống và tẩm bổ đầy đủ, đời sống thoải mái được sống lâu mới phải nhưng họ thường chết yểu.
    Trái lại, có những người nghèo khổ ăn uống khổ cực, sinh sống nhọc nhằn, thế mà tuổi thọ của họ rất cao?
    Theo lý nhân quả Đạo Phật người nào đời trước gây nhân bố thí thì đời này hưởng giàu sang.
    Ai đời trước thích phóng sanh, không sát sanh hại vật thì đời này được hưởng quả sống lâu, khỏe mạnh.
    Cho nên người giàu sang mà chết yểu là do đời trước có bố thí, nhưng tạo nhân sát sanh. Người nghèo khổ là do kiếp trước keo kiệt không bố thí, nhưng lại là người từ bi thương xót sinh linh, không sát sanh hại vật, nên nay tuổi thọ.
    Lại có trường hợp làm thân con người lại cực khổ thiếu thốn không đủ ăn; bị đầu thai làm thân con chó nhưng đời sống vật chất lại quá đầy đủ.
    Trong lúc dân Phi Châu đang bị nạn đói, có nơi đang sống dở chết dở, thế mà con chó Gunther của ban nhạc Pop the Burgudians tại Mỹ, thừa hưởng gia tài trị giá 200 triệu USD, mua lại căn biệt thự của siêu sao ca nhạc Madonna.
    Có nước người dân thâu thập mỗi năm không quá 300 USD, thế mà con mèo Ziggy của bà chủ Rachel Haukwood ở Cambridge Anh, mỗi khi chia lời được hưởng 1,5 triệu đô la, vì từ khi người ta lấy hình ảnh nó làm biểu tượng, thì làm ăn được may mắn, phát đạt.
    Làm sao giải thích các hiện tượng này đây?
    Theo đạo Phật, nhân quả có chánh báo (thọ thân các loài như người, cầm thú) và y báo (hoàn cảnh sống giàu nghèo, sướng khổ) là do tạo nghiệp sai biệt của mỗi chúng sanh.
    Người đời nói: “Bần cùng đa oán”, nghĩa là người nghèo khổ hay oán trời trách đất, giận tức xã hội.
    Vì sao cùng là con người mà “kẻ ăn không hết, người làm không ra”. Họ đâu biết luật nhân quả rất hiển nhiên và bình đẳng!
    Trong Kinh Tứ Thập Nhị Chương đoạn nói về 20 điều khó có câu:
    “Nghèo hèn bố thí là khó
    Giàu sang học Đạo là khó”.
    Người nghèo kiếm được đồng tiền rất khó khăn, nhưng họ phát tâm từ, thương cảm đến người cùng cảnh ngộ. Họ bố thí mới thật là khó.
    Trái lại người giàu, của cải sung túc, nhưng chịu khó đi chùa tu bát quan trai, ăn chay nằm đất lại là vấn đề khó khăn.
    Nhưng nhiều khi người giàu lại ít phát tâm bố thí. Những vụ tham nhũng bóc lột đa số là những người có thế lực quyền hành, có của cải sung túc.
    Người giàu nếu hiểu giáo lý đức Phật, phát tâm từ bi, hành động bố thí của họ rất mạnh mẽ.
    Đánh giá sự giàu nghèo không nên dựa vào của cải vật chất nhiều hay ít, mà nên căn cứ vào Tâm con người:

    “Người dư giả vẫn còn ham muốn
    Tôi ít oi vẫn thấy vừa lòng.
    Họ nghèo trong tiền rừng bạc biển
    Tôi giàu trong áo vá, túi không”.
    Để khuyến khích bố thí, nhận định tiền của là vô thường, trong sách có những câu:
    “Ta không bỏ tiền của, tiền của cũng bỏ ta”.
    “Ta phải làm chủ tiền của, đừng để tiền của làm chủ ta”
    “Tiền bạc khi làm chủ ta thì nó là ông chủ ghê hồn. Tiền bạc khi làm đầy tớ ta, thì nó là tên đầy tớ tốt”.
    “Tiền tài là thuốc độc hại kẻ thiếu trí;
    Tiền lại là món thuốc đại bổ đối với các bậc trí tuệ”.
    Trong quyển “Sống hạnh phúc chết bình an” của ngài Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 có đoạn:
    “Chết hay cuộc đời chấm dứt là một điều kinh sợ. Tệ hơn nữa, tất cả những gì chúng ta có trong cuộc đời này – của cải, quyền hành, danh vọng, bạn bè và gia đình không có gì giúp được ta.
    Bạn có thể là một vị tướng lãnh quyền uy có lực lượng quân đội vĩ đại sau lưng, nhưng khi chết thì họ cũng không bảo vệ được bạn.
    Bạn có thể giàu sang, mua được bảo hiểm y tế loại tốt nhất, nhưng chung cuộc bạn không thể mướn chuyên viên thượng thặng nào đó để ngăn chặn được cái chết.
    Khi bạn rời bỏ thế giới này, bạn phải bỏ hết của cải lại. Bạn không thể mang theo xu nào hết.
    Người bạn thân nhất cũng không thể đi theo bạn. Bạn sẽ đi sang thế giới khác một mình. Chỉ có những kinh nghiệm tu tập giúp được bạn mà thôi”.
    “Bây giờ, ta coi ông triệu phú. Khi chết của cải chỉ làm ông đau đớn khổ sở hơn.
    Trong những giờ phút cuối, người giàu có thường lo lắng nhiều hơn. Mọi sự vuột ra khỏi tầm tay kiểm soát của họ. Thêm vào nỗi đau thể chất, tâm hồn họ bối rối hơn bao giờ hết. Nghĩ cách phân chia tài sản, sẽ cho những ai cái gì, lại làm cho họ thêm lo âu.
    Đây không phải là chuyện triết lý mà là chuyện thường ngày.
    Điều căn bản là ta phải quán tưởng về những chuyện này để hiểu rằng khi chết thì của cải là thứ vô giá trị”…

    THÁI ĐỘ LÚC BỐ THÍ
    Như trên đã nói, bố thí luôn song hành với từ bi. Người có lòng từ bi sâu rộng, càng có tâm bố thí mạnh mẽ.
    Lúc bố thí cần phải có lời nói, cử chỉ, ý niệm biểu hiện tình thương.
    Một người lấy việc bố thí để mưu cầu danh lợi về sau, hoặc tránh một sự khó chịu thì kết quả sự bố thí ấy không bao nhiêu.
    Lúc cho người khác một món quà mà cử chỉ khinh thị, lời nói trịch thượng, chưa phải là bố thí đúng pháp: “Vật cho không quan trọng bằng cách cho”.
    Chỉ cần lời nói nhu hòa cũng đã là bố thí. Ca dao nói:
    “Lời nói không mất tiền mua,
    Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”

    Dưới đây là câu chuyện có nhan đề:
    Một cách cho
    Tại thành Xá Vệ, nơi có Tịnh xá Kỳ Hoàn nổi tiếng, trú xứ mà đức Thế Tôn và Tỳ kheo Tăng thường trú ngụ.
    Ngày ngày ánh thái dương chiếu trên những tấm ca sa vàng rực của các vị Tỳ kheo đi khất thực, tạo nên cảnh tượng hiền hòa tươi đẹp đối với dân chúng trong thành.
    Tuy vậy, rải rác cũng có những gia đình thiếu thiện duyên, chưa bao giờ gặp gỡ chư Tỳ kheo Tăng, trong số đó có gia đình một ông phú hộ.
    Ông phú hộ này thừa hưởng một gia tài giàu có của tổ tiên để lại, đồng thời cũng thừa hưởng luôn cái tánh keo kiệt hung dữ của cha ông, một nếp sống kém phần đạo lý.
    Trong nhà ít khi đầm ấm, chồng không cãi với vợ thì cha cũng gây gổ mắng nhiếc con.
    Xóm giềng không ai thèm đặt bước đến nhà ông, ngoại trừ mấy người bạn bè cùng tính nết.
    Theo phép bình đẳng thứ lớp khất thực, quý thầy Tỳ kheo không lựa chọn nhà sang hèn giàu nghèo.
    Trên đường đi hết nhà này đến nhà khác. Tới nhà nào cũng dừng lại năm ba phút, im lặng chúc phúc cho nhà đó, rồi lui gót sang nhà bên cạnh, dù nhận được sự cúng dường hay không.
    Một hôm, đứng trước nhà ông phú hộ, thầy Tỳ kheo cũng dừng lại ít phút, thay vì nhận được phẩm vật cúng dường như các nhà kia, thì thầy lại nghe toàn những lời nguyền rủa và sự xua đuổi của vợ chồng ông.
    Ngày nào cũng như ngày nào, hễ thấy bóng mấy thầy Tỳ kheo dừng bước trước nhà, thì vợ chồng ông ra mắng nhiếc xua đuổi.
    Sau một thời gian kinh nghiệm, có thầy Tỳ kheo đề nghị chư Tăng không nên đến khất thực nhà ấy nữa.
    Nhưng sau khi bàn luận, đa số ý kiến của chư Tăng là phải thực hành theo lời Phật dạy: “Bình Đẳng Thứ Tự Khất Thực”. Thế là các thầy Tỳ kheo lúc đi khất thực vẫn dừng lại trước nhà ông phú hộ như thường lệ, dù không được gì.
    Một hôm, thầy Tỳ kheo vừa đến cửa, thì bà phú hộ cũng vừa đi ra, bà liền nói một câu nhẹ nhàng nhưng cương quyết:
    • Thưa ông, ông hãy đi nơi khác mà xin, ở đây tôi không sẵn lòng cho ông đâu. Xin đừng đứng lâu mất thì giờ của ông đó.
    Dù đã nghe bà nói thầy Tỳ kheo vẫn thản nhiên đứng đủ vài phút, rồi tiếp tục đi. Giữa đường gặp ông phú hộ ngược chiều trở về nhà. Thấy thầy Tỳ kheo quá quen thuộc, ông chận lại hỏi:
    • Này ông mới vào xin nhà tôi ra phải không?
    Thầy Tỳ kheo trả lời:
    • Phải.
    • Có cho chi không?
    • Có cho!
    Vừa nghe hai tiếng “có cho” ông nổi cơn lôi đình, chạy tốc về nhà hỏi vợ:
    • Bà kia, ai bảo bà mang đồ ăn cho Sa môn?
    Bà vợ nghe chồng hạch sách đột ngột lấy làm chưng hửng:
    • Ai nói ông đấy?
    • Ông Sa môn hồi nãy chứ ai?
    • Ồ, tôi có cho ông ấy thứ chi đâu!
    • Không cho sao ông ấy nói có cho?
    • Nếu không tin thì ông chạy theo mà tra soát.
    Ông phú hộ đuổi theo thầy Tỳ kheo đang khoan thai đếm từng bước.
    Đuổi kịp, ông chẳng nói chẳng rằng liền giựt lấy bình bát thầy Tỳ kheo ra xem, nhưng chẳng thấy chi cả, ông liền ném bình bát xuống đất và mắng:
    • Tu hành mà nói dối! Ai cho gì đâu mà nói có cho?
    Thầy Tỳ kheo ôn tồn đáp:
    • Ông hãy bình tĩnh, tôi sẽ nói ông nghe: bao nhiêu lần trước đến khất thực nhà ông, chúng tôi đều được nhận toàn những điều nguyền rủa thô tục, nhưng sáng nay tôi vừa đến trước ngõ thì bà chủ nhà đã cho tôi một câu nói nhẹ nhàng rằng: “Thưa ông, ông hãy đi nơi khác mà xin, ở đây tôi không sẵn lòng cho ông đâu. Xin đừng đứng lâu mất thì giờ của ông đó”. Và tôi đã nhận lời nói đó như một phẩm vật đặc biệt.
    Nghe vị Tỳ kheo nhã nhặn trình bày, ông phú hộ liền cúi xuống lượm bình bát đặt lại trên tay thầy Tỳ kheo, rồi lẳng lặng quay về, lòng suy nghĩ miên man.
    Đến nhà, ông gọi vợ:
    • Này bà, từ trước đến nay, nhà ta có cho những gì các vị Sa môn không?
    • Ông chẳng nhớ sao, các thầy Tỳ kheo đến là mình mắng nhiếc, xua đuổi, chớ có cho vật gì!
    • Thôi, kể từ đây tôi đề nghị với bà rằng, mình đã không cho vật thực thì thôi, cũng đừng dùng lời lẽ chua cay mà mắng nhiếc các vị Sa môn ấy nữa. Họ có tội tình gì mà phải nghe lấy những lời sỉ nhục mạt sát của mình. Họ cũng đâu bắt buộc mình cho cơm áo họ đâu. Họ chỉ làm công việc của một kẻ tu hành, của một người khất sĩ, làm ruộng phước cho bao nhiêu người gieo trồng căn lành. Ai gieo giống tốt thì được quả lành. Ta đã không cho lại còn mắng nhiếc, nhục mạ họ. Ta thật vô lý.
    Nghe chồng nói một thôi dài, bà vợ im lặng suy nghĩ.
    Kể từ khi gặp vị Tỳ kheo hôm nọ, gia đình ông phú hộ có nhiều sự thay đổi. Một đời sống thuận hòa hạnh phúc đang dần dần hình thành. Và cũng từ đây, gia đình ông biết đối xử tốt với mọi người chung quanh.
    Giới Đức
    Trong Kinh Ưu Bà Tắc có câu:
    “Người bố thí nên nhớ người đến xin như khi đói suy nghĩ món ăn; khi thấy người đến xin, tâm sanh hoan hỷ, như nhà bị cháy đem được của quý ra”.
    Trong 10 điều Tâm Niệm Bảo Vương Tam Muội có câu:
    “Thi ân đừng cầu đền đáp. Vì cầu đền đáp thì thi ân mà có ý mưu đồ”.
    Và chỉ có Đại Thừa Phật giáo mới có tư tưởng này:
    “Người thọ thí (người nhận của bố thí) là ân nhân của người bố thí, vì người kia có đến xin, mới thành tựu hạnh bố thí của mình”.
    Trong kinh đức Phật dạy:
    Tiền bạc, tài sản của con người là vô thường, nay còn mai mất. Lòng ích kỷ, bỏn sẻn, tham lam cũng không giữ được của cải.
    Có năm thứ làm cho tiêu tán tài sản: nước trôi, lửa cháy, con hư phá tán, vua quan chiếm đoạt, trộm cướp cướp giựt.
    Muốn thành Phật thì cần phải “PHƯỚC HUỆ SONG TU”.
    Nghĩa là cần tu cả hai thứ PHƯỚC và HUỆ. Bố thí thuộc về tu Phước. Tu Thiền, niệm Phật thuộc về tu Huệ.
    “Tu Phước không tu Huệ thì chỉ giàu sang phú quý.
    Tu Huệ không tu Phước thì thông minh nhưng túng thiếu”.
    Thời đức Phật tại thế, có một vị Tỳ kheo tinh thông Phật Pháp, nhưng không có bổn đạo đệ tử, không ai có cảm tình với Thầy.
    Về đời sống vật chất Thầy rất thiếu thốn, có ngày đi khất thực phải về bình bát không. Đức Phật dạy Thầy nên đem bình bát cơm của Thầy bố thí cho bầy chim, kết duyên với chúng, để đời sau chúng làm đệ tử Thầy.
    Gặp cảnh thương tâm, thấy người đau khổ, ta do dự trù trừ không cứu giúp.
    Lấy tiền cho người khổ ta thấy tiếc, giúp người bị nạn lại sợ mất công, vì thói tham lam ích kỷ của ta quá mạnh.
    Ngược lại, trong ta lúc nào cũng sẵn sàng giúp người khổ, chia sẻ tiền bạc cho người thiếu thốn cùng cực – Ta đã chiến thắng thói keo kiệt bỏn sẻn chính mình.
    Đôi khi người thi ân bố thí không phải lúc nào cũng được người thọ thí khen ngợi tri ân, mà có khi gặp những trở ngại thử thách. Mà người đời thường nói: “Làm ơn, mắc oán”.
    Câu chuyện được kể như sau:
    Một người đàn ông ngồi hóng mát, có một thiếu phụ ẵm đứa con nhỏ đến xin. Ông tặng chị ta năm ngàn đồng, vì thấy đứa nhỏ quá tội nghiệp.
    Bà già ngồi gần đấy thấy vậy, chạy lại xin, ông rút tiền ra chỉ còn tờ hai ngàn, ông tặng bà.
    Bất ngờ bà ta chửi đổng: “Mẹ kiếp! Thấy con kia trẻ cho năm ngàn, còn mình già thì chỉ cho hai ngàn. Có ý gì với nó? Đi theo về nhà nó đi!”.
    Ngày xưa…, có một Tiểu thư lá ngọc cành vàng, con ông Tể Tướng đến chùa Phổ Đà làm việc công đức, để kết duyên lành với chúng Tăng.
    Chùa Phổ Đà tại Phổ Đà Sơn, Nam Hải, tỉnh Triết Giang, là một danh sơn trong bốn danh sơn Trung Quốc. Nơi đây đạo tràng hóa đạo của đức Bồ Tát Quán Thế Âm, nơi có tiếng là linh ứng.
    Tiểu thư là người có hiểu đôi điều giáo lý nhà Phật.
    Nàng nghĩ bụng: “Mình sở dĩ sanh vào gia đình một Tể Tướng là do kiếp trước đã siêng tu bố thí. Nay nếu không vun trồng thêm căn lành, bố thí cúng dường chư Tăng, thì thật thiếu sót”. Nghĩ vậy, nàng quan sát xem chùa thiếu gì, nàng sẽ cúng dường điều ấy.
    Sau khi tìm hiểu, nàng thấy các Sư trong chùa phần lớn áo quần đều rách rưới, nên nàng phát tâm cúng dường mỗi vị Sư một áo tràng nâu.
    Để khỏi thiếu sót, nàng đã xin thầy Tri Sự danh sách và tổng số các Sư trong chùa.
    Đến ngày phát áo, quý Sư đều tập họp tại chánh điện, thầy Tri Sự đọc tên từng thầy, và chính tay nàng cung kính trao tặng cho mỗi vị.
    Nhưng phát đến người cuối cùng thì thiếu một áo, vị này không có tên trong danh sách. Thầy Tri Sự xác nhận thầy này không ở trong trụ xứ.
    Tiểu thư cung kính thưa:
    • Bạch thầy, rất xin lỗi thầy, việc này trước đã có đăng ký ghi tên, những vị đã ghi tên nay đều nhận đủ. Riêng thầy vì không có tên trong danh sách, vậy xin thầy hoan hỷ đợi cho vài ngày, may xong tôi xin đem đến cúng dường thầy ngay. Như vậy có được không thầy?
    • Không được! Không được! Tôi phải có ngay bây giờ, tôi không có thì giờ ngồi đợi Tiểu thư ở đây mà lấy áo. Bố thí cúng dường gì mà không bình đẳng, kẻ có người không! Thôi như vầy, nếu thiếu áo thì Tiểu thư cởi áo đang mặc cho tôi. Trường hợp Tiểu thư không chịu cởi, thì tôi sẽ cởi!
    Tiểu thư bị nhà Sư nọ dồn đến mức khóc dở mếu dở, thẹn đỏ cả mặt.
    Nàng cảm thấy cửa Phật không phải lúc nào cũng dễ mở, làm việc thiện cũng khó lắm thay! Cuối cùng để việc bố thí của mình được thành tựu như nguyện, không còn cách nào khác hơn, đành phải cởi chiếc xiêm đang mặc, đưa nhà Sư cho yên chuyện.
    Sau khi Tiểu thư phải cởi xiêm đưa cho nhà Sư nọ, trong lòng nàng vừa tức vừa giận, tức khắc trở về Tướng phủ.
    Về đến nhà, Tiểu thư vừa khóc vừa trình bày việc nhà Sư trên chùa Phổ Đà cho cha nàng nghe.
    Ngài Tể Tướng nghe việc con gái mình bị một nhà Sư ngang ngược bắt nạt lấy xiêm. Ông bèn nổi cơn thịnh nộ, lập tức ra lệnh phát binh san bằng núi Phổ Đà, mục đích trước tiên là trị tội nhà Sư ngang ngược.
    Một đại đội binh mã do một viên tướng dẫn đầu, uy phong lẫm liệt nhắm hướng Phổ Đà Sơn thẳng tiến.
    Lúc trở về khuê phòng, một chuyện bất ngờ đã xảy ra. Tiểu thư thấy trên giường mình bộ xiêm bố thí cho nhà Sư ngang ngược đã nằm ở đó.
    Sợ mình hoa mắt, Tiểu thư xem đi xem lại nhiều lần, nàng khẳng định đúng là bộ xiêm mà nàng đã mặc đi chùa, đã tặng cho Sư nọ hôm nay.
    Nàng cuống quýt, vội vàng chạy đến sảnh đường bẩm lại với cha.
    • Thưa Cha, thật lạ quá, bộ xiêm của con rõ ràng là bị nhà Sư đòi lấy bằng được, thế mà bây giờ lại ở trên giường, không biết là thế nào!
    Tể Tướng nghe con gái nói như vậy, Ngài quả là người hiểu biết, bèn nói rằng:
    • Chắc là Bồ Tát ở Phổ Đà biến hóa thành một nhà Sư, để thử lòng thành bố thí và sự nhẫn nhục của con đấy! Cha đã cho quân đến Phổ Đà, nếu họ giết hại Sư Tăng ở đó thì thật là gây ra tội lỗi tày trời!
    Tiểu thư nghe cha nói như vậy, tự cảm thấy hổ thẹn trong lòng.
    Nàng không ngờ đây là Bồ Tát, La Hán thử thách tấm lòng thí xả của nàng. Nay cha nàng vì việc của nàng mà đem quân đến đánh Phổ Đà, giết hại các nhà Sư vô tội ở đó thì thật có tội lớn với Phật Pháp, không thể nào sám hối được.
    Tức thì, nàng bất giác quỳ xuống chân cha, khóc lóc khẩn cầu cha nàng cấp tốc tìm cách kéo quân về.
    Ngài Tể Tướng cũng sợ mắc tội, nên vội cưỡi ngựa thiên lý, ra roi cố đuổi kịp đội quân, để tránh gây rối loạn ở Phổ Đà, làm Sư Tăng sợ hãi.
    Ngài Tể Tướng cùng đoàn tùy tùng phi ngựa suốt đêm không nghỉ, cấp tốc đến Phổ Đà Sơn.
    Gần đến nơi thì gặp quân lính đang kéo nhau trở về. Ngài tưởng thế là Sư Tăng ở Phổ Đà đã bị họ giết sạch, trong lòng nóng rực như lửa đốt, vừa gặp đoàn binh mã, ông vội hỏi ngay:
    • Đã giết Sư Tăng ở Phổ Đà chưa?
    Ngài Đại Tướng lãnh binh lắc đầu nói:
    • Dạ chưa! Dạ chưa! Chúng tôi kinh hãi quá, không dám ra tay, và cũng thấy không đủ bản lĩnh tài năng. Xin Tể Tướng muốn giết thì cứ thân chinh đến đó mà giết, chúng tôi không dám giết!
    Nghe nói chưa giết được ai, lúc đó ngài Tể Tướng mới thở phào nhẹ nhỏm. Tể Tướng liền hỏi tiếp:
    • Các ông đến Phổ Đà thấy chuyện gì? Và tại sao không dám hạ thủ?
    Vị tướng quân lãnh binh liền thưa:
    • Chúng tôi thừa lệnh Tể Tướng, phát binh đến Phổ Đà, khi quân lính đã đóng trại, chúng tôi đến trước thăm dò. Nào ngờ, vừa đến cửa chùa, thì thấy hai nhà Sư nghèo đang đánh mạc chược. Chúng tôi thấy vậy bực lắm, định giết quách hai tên đó ngay, nhưng họ vẫn thản nhiên, chết đến cổ mà vẫn chưa hay biết.
    Thế rồi hai tên gây gỗ nhau, cãi nhau, tiếp đó đánh nhau.
    Chúng tôi nghĩ: để họ đánh nhau rồi sẽ hạ thủ cũng không muộn.
    Điều không ngờ là họ không phải là loại Sư Tăng bình thường. Họ đánh nhau đã ở dưới đất, lại đuổi nhau, cùng bay lên trời. Cứ thế họ đuổi nhau lên tận mây xanh.
    Chúng tôi thấy thế phát hoảng, không dám coi thường đám Sư Tăng ở chùa, chắc họ đều là La Hán biến hóa, xuống trần đùa nghịch cho vui, cho nên chúng tôi phải rút quân về.
    Ngài Tể Tướng nghe xong câu chuyện, miệng bỗng bật lên một câu: “A Di Đà Phật!”, rồi nói với họ rằng:
    • May mà các ông chưa giết nhằm các bậc Tăng Hiền Thánh, nếu không thì tội của cha con tôi không sao gở nổi.
    Ngài cũng kể lại sự việc vừa xảy ra ở nhà cho họ nghe, ai nghe cũng phải kinh ngạc và cảm thán về chuyện Bồ Tát, La Hán ở núi Phổ Đà hiện thần thông xuống đùa vui nơi trần thế.
    Thật là chuyện không thể tưởng tượng được. Hành động của các bậc La Hán, quả thực không phải đám phàm phu mắt thịt chúng ta có thể lường được.
    Từ đó, ngài Tể Tướng cũng thành tâm tin theo đạo Phật, và nguyện bảo hộ chốn danh sơn Phật địa.
    Kể theo “Phổ Đà Sơn dị truyện”
    của Ngài Pháp Sư Chữ Vân

    Người Phật tử có lòng từ bi thì luôn luôn thực hành pháp bố thí. Thực hành hạnh bố thí tùy theo phương tiện, khả năng, hoàn cảnh của mình bất cứ trong tình huống nào.
    Tóm lại, bố thí là do lòng từ bi vô hạn mà làm. Nó có một phạm vi rộng rãi vô cùng. Khi nào còn chúng sanh đau khổ thì ta còn bố thí theo châm ngôn:
    “Bể khổ ví còn chưa tát cạn,
    Con thuyền tế độ vẫn còn bơi”.
    Tác giả bài viết: Minh Chiếu

  18. trandangtuan nói:

    Cám ơn bạn đã cho đọc nhiều điều bổ ích.
    Chúc năm mới tốt lành cho tất cả!.

    • Hải Vân nói:

      Cháu cám ơn chú. Cháu là người cám ơn chú mới đúng, Cám ơn chú đã không quản ngại khó khăn, gian nan vất vả xa xôi đi giúp đồng bào đang gặp khó khăn thiếu thốn. Cháu cũng có ý nguyện và tâm nguyện giống chú nhưng khả năng và thực lực của cháu chưa có. Cháu tự nhủ “Thôi cuộc sống làm sao cố gắng mình vượt qua khó khăn để sống tốt, sống lương thiện để chính tâm hồn mình hàng ngày được an lạc và an vui là may mắn, hạnh phúc lắm rồi. Chính sự cố gắng đấy mới có cháu Hải Vân ngày hôm nay và có cơ duyên biết đến trang blog của chú.
      Năm mới cháu chúc chú cùng gia đình mạnh khoẻ, hạnh phúc, Thân Tâm An Lạc và hàng ngày giúp và đưa đồng bào đất nước thoát khỏi khó khăn, khổ đau. Chúc năm mới Cát Tường, Vạn Sự Như Ý.

  19. MeCoi nói:

    Xin phép bác em kéo bài này về Gánh hàng xén. Cám ơn bác

  20. Lão Hạc nói:

    Bài viết thật hay và cảm động, cảm ơn ông giáo Tuấn!
    nếu có thể ông cho đổi phông chữ đi nhé, cỡ chữ nhỏ, hơi khó đọc…

  21. nguyen Hoi nói:

    Xem hinh ảnh đọc bài viết.. vui mừng nhìn các em xúng xính, ấm áp với căn bếp nhỏ mới làm xong ở Lao Chải, lo sợ khi sương mù dầy đặc mà tâm cảm nhận đầy đủ sự khó khăn vô cùng nguy hiểm trên đường đi của người lái xe, hình ảnh các anh chị trong đoàn lăn lóc đi đứng nằm ngồi và cuối cùng thở phào khi thấy các cô bé xinh hơn nàng Bạch Tuyết, lem luốc hơn cô Lọ Lem xúng xính ngộ nghĩnh đã xinh lại càng đẹp hơn trong những tấm áo rét, thích nhất những đôi mắt ôi sao mà trong veo tinh khiết như nước lọc vậyyy.. Tất cả nỗi niềm mừng vui lo sợ hoan hỷ phập phồng diễn ra liên tục ở trong lòng.. nín thở đọc và xem hình đoàn đã đến được điểm nào điểm nào.. xong được 1 điểm là thấy mình cũng nhẹ lòng được 1 điểm…
    Các anh chị trong các đoàn Cơm Có Thịt – Sống Thật Chậm – Giỏ Thị – có anh béo có anh gầy – có chị Lana – có Mẹ Còi – có anh đầu trọc – có anh kính cận – anh thấp – anh cao – cô già chị trẻ.. mà thấy ai cũng very nice.. cái đẹp toát ra từ lòng nhân hậu sao mà hay thế..
    Chính các anh chị – không ai khác – đang dần thay thế hình ảnh những cô tiên – ông bụt – 3 bà tiên béo úc ích phúc hậu trong các phim vẽ của W.Disney trong tâm trí những người già thời đại @ của chúng tôi ngày nay kèm với lòng khâm phục không bờ bến.
    Lời cám ơn chắc chắn không bao giờ dứt của tất cả mọi người luôn luôn vang bên tai các anh chị.. Thật ra niềm vui đến với các cháu bé – đúng ra – là các anh chị đem đến cho chính chúng tôi.
    Xin luôn được cùng các anh chị và mọi người bền bỉ góp chút ngoại tài cho các cháu để chúng tôi được nhìn thấy má mãi hồng đào mắt mãi trong veo
    Riêng chúc anh Tuấn sức khỏe – sức khỏe – sức khỏe – tinh tấn – tinh tấn – tinh tấn… đến tận được những nơi xa hơn cao hơn cho cả đời tôi cũng chẳng bao giờ bước chân đến được …

    • Lana nói:

      Thật sự cảm kích khi đọc comment của nguyen Hoi. Cùng với niềm vui lấp lánh trong ánh mắt nụ cười lành hiền của các thầy cô và các em bé miền núi thì những comment như thế này là nguồn động viên nhiều lắm cho những Cơm thịt viên, gánh hàng xén viên, Giỏ thị viên đấy ạ. Cảm ơn bạn nguyen Hoi và tất cả mọi người đang chung tay giúp cơm thịt. Nguồn giúp là tất cả các tấm lòng, anh Tuấn và các tình nguyện viên chỉ là thay mặt trung chuyển tới các bé tấm áo, miếng cơm từ khắp nơi giúp về thôi ạ.

  22. trandangtuan nói:

    Đọc lời bác Hợi, thấy rất cảm động. Phải cố gắng nhiều mới xứng đáng với niềm tin của các Bác. Cám ơn Bác, chúc Bác và các bạn của Bác năm mới nhiều sức khỏe !

    • Hải Vân nói:

      Cháu muốn chuyển tiền ủng hộ thì chuyển tiền vào tài khoản nào của chú để tới được?

      • trandangtuan nói:

        Có số TK ngay đầu trang blog, bạn vào trandangtuan.wordpress.com là thấy ngay. Cám ơn bạn.T

        • Hải Vân nói:

          Cháu vào trang blog của chú nhưng không đọc hết nên không thấy. Nhờ sự chỉ dẫn của chú cháu đã thấy và cháu đã chuyển 1.000.000đ (Một triệu đồng) ngày 01/02/2012 vào tài khoản của chú, mong ngân hàng sẽ chuyển giúp cháu vào tài khoản của chú . Hy vọng đấy là một chút quà nhỏ chú chuyển giúp cháu tới đồng bào gặp khó khăn. Chân thành cám ơn chú đã không quản ngại khó khăn, đường xá xa xôi, gian nan, vất vả thay mặt các Bà, các Bác, các Cô…để giúp đồng bào đất nước

  23. nguyên kim xuyên nói:

    Anh Tuấn à , ở vùng cao ,các thầy cô giáo có cẩn sách báo ko ? kể cả sách bao cũ đóng thành quyển . trên đó đã có điện chưa ?

    • trandangtuan nói:

      Bạn Xuyên ơi, không những cần mà rất cần. Trên đó báo chí ít. Tôi đã vào thư viện Tiểu học Nậm Chảy, thấy chỉ có sách giáo khoa, không có báo, truyện. Về điện thì các điểm trường chính ở trung tâm xã đều có điện. Các điểm bản chỗ có, chỗ không.Vietel có tặng giáo viên 3G để vào internet, và cũng có nơi có đường internet hữu tuyến, nhưng rất chậm. Các thày cô và học sinh rất thèm đọc báo chí, truyện, các sách khác.
      E.mail của tôi là trandangtuanvfc@yahoo.com, chị có thể viết và có điều gì cần hỏi, tôi xin được trả lời.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s