Bé gái 6 tuổi trở thành trụ cột gia đình

( Bài lấy từ Tintuc Online)


Sức sống phi thường của cô bé có tuổi thơ dữ dội

Đầu tháng 5/2012, PV nhận được thư điện tử của một nam học sinh là Lã Ngọc Quang, lớp 11A1 Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai.

Quang kể, cách nhà em vài cây số, có một bé gái hơn 5 tuổi ước mơ được cắp sách đến trường. Nhưng ước mơ ấy quá xa vời với em bé tội nghiệp vì em có một người cha nát rượu, mẹ thì bỏ đi khi em chưa đầy 1 tuổi.

Mỗi ngày bé gái này phải cuốc bộ gần 4km, toàn đường đồi dốc để đến lớp mẫu giáo. Nhà quá nghèo, em phải nhịn đói đến trường. Dọc đường đi, đói và mệt, em đã leo lên lán trại của những công nhân làm cà phê ngủ lại, lúc nào thức giấc lại đi tiếp.

Có lúc em tự mình hái lá cây cà phê trải bên một góc đường ngủ lại. Có khi, em đến được trường mẫu giáo thì cô và các bạn đã về hết rồi. Câu chuyện và số phận nghiệt ngã của em được nhiều người trong làng biết đến, nhưng người dân ở khu vực này cũng quá nghèo nên không thể giúp đỡ được gì cho em ngoài vài bộ quần áo cũ, vài ngàn đồng tiền lẻ hay cái bánh, viên kẹo.

Giặt đồ là công việc quen thuộc của bé Diện.

Đường vào nơi bé Diện ở thật khó tìm. Chúng tôi phải chạy xe máy vào một con đường đá lởm chởm chừng hơn 3 cây số. Hai bên đường toàn những đồi dốc cao và hoang vu. Khó khăn lắm chúng tôi mới có thể tìm được nhà người dân sau khi băng qua nhiều đồi dốc ngoằn ngoèo, vì ở đội 13, làng Hlũ, xã Ia Grăng chỉ có 7 hộ dân sinh sống lác đác, con nít trong làng thì vỏn vẹn 3 đứa.

Chúng tôi vào quán nhỏ cách nhà bé Diện gần 1 km. Nghe chúng tôi hỏi chuyện về bé Diện, bà Dương Thị Cúc rót nước mời chúng tôi và không ngớt lời khen cô bé.

Bà Cúc kể: “Khi bé Diện chưa đầy 1 tuổi thì mẹ bé bỏ nhà vào Sài Gòn đi bán cá thuê vì không chịu nổi những cơn say của chồng. Sau khi vợ bỏ đi, ông Yên càng liên miên trong cơn say. Lúc bình thường thì ông rất hiền lành tử tế, ai tiếp xúc cũng khen vì ông không mất lòng ai bao giờ.

Thế nhưng, hễ cứ rượu vào là ông hay kiếm chuyện chửi bới mọi người. ông Yên nghiện rượu đến nỗi, có nhiều đêm, bé Diện đang ngủ say mà vẫn bị ông lôi dậy nạt nộ và bắt đi mua rượu. Dù rất buồn ngủ và mắt nhắm mắt mở, nhưng sợ không đi thì sẽ bị ba đánh, nên bé Diện đã băng rừng đi trong màn đêm gần một cây số kêu cửa khắp các quán để mua rượu.

Có lần gần 1h sáng, khi cả gia đình đang ngủ say thì tôi nghe tiếng gọi cửa của bé Diện. Cực chẳng đã chứ không ai muốn dậy giờ đó, nhưng nghĩ tội con bé, nếu không dậy bán rượu cho nó thì nó sẽ bị ba đánh. Con bé lí nhí cảm ơn rồi lững thững đi về một mình trong đêm hôm khuya khoắt không một ngọn đèn. Tôi thương con bé bao nhiêu thì bực ba Yên nó bấy nhiêu!”, bà Cúc thở dài.

Có lần ông Yên uống rượu, ăn nói lung tung nên bị ai đó đến tận nhà đánh cho gãy cả tay. Và cũng từ đó, gánh nặng cơm áo gạo tiền đè lên đôi vai bé nhỏ yếu ớt của bé Diện. Mới 6 tuổi đầu, bé đã phải làm hết mọi chuyện trong gia đình để nuôi sống bản thân và cha.

“Khi hết gạo không còn gì để ăn, hàng ngày, bé phải đến từng nhà trong xóm xin cơm ăn. Con bé đi khắp xóm xin cơm, thật tội nghiệp. Khi ăn xong, nó nói ba con ở nhà cũng đói lắm, chưa có gì ăn cả. Bác cho con chút mang về cho ba con ăn với. Vậy là tôi lại bới cơm đùm cho nó mang về cho ba”, bà Cúc nghẹn ngào kể lại.

Trên đường dẫn chúng tôi tới căn nhà tạm bợ bằng gỗ, nền đất của 2 cha con bé Diện, bà Cúc nói: “Chuyện của bé Diện tội nghiệp lắm, kể 3 ngày cũng không hết đâu. Sau khi mẹ Diện bỏ đi, hàng ngày ông Yên (bố Diện) cõng theo bé lên bỏ nằm giữa rẫy cà phê để ông làm cỏ. Lúc này bé mới được 1 tuổi. Vì nằm trên rẫy nên khắp người bé bị muỗi đốt chi chít.

Sau một mùa làm cỏ, nhìn con bé càng thảm thương. Khi bé lên 2 tuổi thì bị cha nhốt cả ngày trong nhà để đi làm. Có những hôm trời mưa tầm tã, nhà thì dột, chẳng biết con bé xoay xở thế nào. Nhà tôi ở cách xa quá không xuống coi được”, bà Cúc xót xa.

Cái nắng giữa trưa của Cao Nguyên như muốn đốt cháy da thịt, vậy mà khi chúng tôi đến, thấy bé Diện đang loay hoay múc những gàu nước dưới cái giếng sâu hơn 2m để giặt đồ. Vì cái gàu quá to so với bàn tay và sức vóc của bé, nên mỗi lần em xách lên chỉ được khoảng 1/3 gàu nước.

Như thường lệ, bàn tay nhỏ xíu, yếu ớt nhưng thuần thục của cô bé  dồn sức để giặt những bộ đồ đã mặc ngày hôm qua. Quần áo chưa kịp giặt, được bé Diện nhét hết vào một thân cây. Thấy chúng tôi tới thăm, cô bé liền khoanh tay chào, rồi mang những bộ quần áo vừa giặt sạch sẽ đi phơi một cách ngay ngắn.

Dẫn chúng tôi vào nhà, cô bé nhanh nhẹn lấy cái đòn duy nhất có trong nhà mời khách ngồi. Chúng tôi hỏi cháu ngồi bằng gì thì bé Diện trả lời cháu đứng cũng được mà, rồi tự tay rót nước, đưa đến tận nơi lễ phép mời từng người. Không chỉ biết tiếp khách một cách lịch sự và rất người lớn, cô bé còn khoe mình biết nấu cơm, nấu nước, rửa chén, giặt đồ cho ba nữa.

Rồi bé Diện đưa tay chỉ lên tấm tôn trong nhà và khoe với chúng tôi là đi học trên lớp được cô giáo phát phiếu bé ngoan. Nhìn những dòng chữ O, A được viết bằng phấn trắng nguệch ngoạc trên tủ, tôi nhớ tới lời của chị Nguyễn Thị Sỹ ở gần nhà Diện: “Con bé thích đi học và thích viết lắm, nhưng ba nó không có tiền mua vở và bút nên ngày nào nó cũng lấy cái que viết lên trên đất. Dù thời gian ngồi học trên lớp không nhiều, lại không được ba thường xuyên kèm cặp ở nhà, nhưng Diện đã thuộc làu làu từng chữ cái và số đếm”.  

Cô bé nhỏ tuổi và 6 tháng làm trụ cột gia đình

Ông Nguyễn Minh Yên (cha của bé Diện) kể: Do mâu thuẫn vợ chồng nên mẹ bé Diện bỏ đi khi bé chưa đầy 1 năm. Một đêm giữa năm 2011, hai cha con đang say giấc, bất ngờ có người lạ xông vào nhà cầm cây gỗ đánh tới tấp. Sợ trúng bé Diện, ông đưa tay trái lên đỡ thì bị đánh gãy tay.

Tại Bệnh viện 211, một bác sĩ đã thương tình, mổ miễn phí cho ông. Thời gian ở các bệnh viện, bé Diện một mình chăm sóc cho ba. Mỗi buổi sáng bé đi xin ăn rồi xin mang về cho ba. Diện chăm sóc cho ba rất chu đáo trong các sinh hoạt hằng ngày. Sau khi ông Yên về nhà, cuộc sống cơm áo gạo tiền dồn hết lên đôi vai bé nhỏ của Diện. Diện tự biết nấu cơm, rửa chén, luộc môn, nấu nước, giặt đồ…

Do vết thương của ông Yên quá nặng mà lại không có tiền điều trị tiếp nên bị bục ra và hơn 6 tháng sau mới khỏi. Trong nhà hết gạo ăn, Diện sang hàng xóm xin gạo về nấu cơm. Nấu cơm rồi, Diện ra gốc cà phê bắt con sâu muồng và hái rau về xào chung làm thức ăn cho hai cha con.

Sáng 2/5/2012, một số người hàng xóm đến nhà khuyên ông Yên nên gửi bé Diện vào Trung tâm bảo trợ xã hội hoặc nhà tình thương hay ngôi chùa nào đó để bé được ăn học, vì ông Yên thường xuyên đau ốm không có điều kiện để lo cho bé. ông Yên đồng ý. 

PV đã liên hệ với sư cô Minh Nguyên, trụ trì chùa Bửu Châu ở TP.Pleiku (ngôi chùa cưu mang 38 trẻ mồ côi có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn) và đã được chấp nhận.

Chiều cùng ngày, ông Yên đã đến UBND xã làm đơn xin cho bé Diện vào chùa và trực tiếp đưa bé Diện đến chùa. Khi chia tay ba, bé Diện ôm hôn ba và dặn “Ba ở nhà đừng uống rượu say nha”.

Ngày 4/5, nhóm PV đến Chùa Bửu Châu thăm bé Diện. Thấy chúng tôi, bé Diện từ xã đã chạy ào ra ôm chầm lấy. Các em nhỏ ở đây ríu rít chạy theo kể, Diện giỏi lắm, bé biết giặt đồ, phơi đồ, biết rửa chén và biết tự tắm rửa nữa…

Theo sư cô Minh Nguyên, ngày 3/5, nhà chùa đã làm các thủ tục cho bé Diện tiếp tục đi học mẫu giáo lớn của một trường mầm non tại TP.Pleiku, Gia Lai. Bé Diện rất hiền, ngoan và lễ phép, biết phụ giúp các sư, các anh chị nhiều việc. Cô Lê Thị Để, giáo viên trường mẫu giáo 7/5 xã Ia Grăng cho biết, bé Diện nhận thức rất nhanh, là học sinh giỏi nhất nhì của lớp. Hết năm học này, bé sẽ vào lớp 1. 

Theo  Báo Người Đưa Tin
Advertisements

About trandangtuan

chỉ mong làm được những điều nho nhỏ...
Bài này đã được đăng trong Bài viết báo bạn. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

15 Responses to Bé gái 6 tuổi trở thành trụ cột gia đình

  1. nguyen huu van nói:

    Sức sống của bé thật mãnh liệt. Cầu mong bé được bình an, ăn học nên người.

  2. Thương bé quá, một mảnh đời bất hạnh, cầu mong bé được an lành, có cuộc sống mới nhiều niềm vui, và hạnh phúc.

  3. Lana nói:

    Đọc mà nặng lòng quá anh Tuấn ạ…

  4. T. L. Oanh nói:

    Rất may bé đã được nhận vào chùa và được đi học. Xem đoạn đầu thì thật là thương và lo cho bé. Là bé gái lại đi lang thang 1 mình như thế, tôi còn lo cháu có thể bị lạm dụng nữa. Với khả năng, tính cách như thế, lại được học hành, tôi tin cháu sẽ có một tương lai tốt đẹp.

  5. nguyen Hoi nói:

    La Na nói đúng quá – bé còn bé quá.. muốn gíup cũng chả biết giúp thế nào.. đọc đoạn nửa đêm băng rừng đi mua rượu cho bố mà rụng rời kinh hãi. Y như chuyện cổ tích.. có điều không có tiên, bụt hiển hiện ra vì thương con trẻ đầy lòng hiếu thảo.. bây giờ mà hiện ra thì đa phần là ma quỷ tanh tưởi mất tình người – bé gặp chúng là chết chắc..
    Và như chị T.L. Oanh nói, với khả năng sẵn có của con nhà khó nghèo, lòng dũng cảm, tâm hiếu vô tư của trẻ thơ.. giờ vào chùa nếu được học hành tử tế.. biết đâu sau này cháu cũng trở nên 1 ông Thừa Cung thời @. Ông Thừa Cung hồi bé nhà nghèo ôi là nghèo mà rất hiếu học. Hàng ngày phụ cha mẹ đi chăn trâu cắt cỏ, chú bé Thừa Cung ngày ngày đi qua làng, qua nhà ông thày đồ dạy học, mỗi lần đi qua là một lần dẫn trâu đi thật chậm, lắng nghe thày dạy và học lỏm học trò tập viết. Ngày qua ngày chăn trâu, tối qua tối học mót, hôm nào trăng sáng thì thôi, hôm nào tối trời thì gom đốt lá đa trong chùa làm đèn. Tâm trí thông minh đĩnh ngộ, người ta học 10 thì biết 4, biết 5, ông học 3, 4, 5 thì biết 7, 8, 9… cứ thế cho đến ngày đèn sách lai kinh ứng thí..
    Sau ông thi đỗ làm quan. Khi làm quan rất thanh liêm chánh trực. làm nhiều điều ích nước lợi dân, xét xử nơi công đường chí công vô tư lắm.
    Bé Diện đời này giống ông Thừa Cung đời cổ lai hy lắm ở chỗ lấy que làm bút lấy mặt đất làm tập vở…
    Mong sao cô bé Diện được ấm áp chỗ ở mới, được cắp sách đến trường được vui thày vui bạn.. và trong đầu óc bé thơ vẫn luôn thương nhớ người cha khốn khổ của mình vì hoàn cảnh mà trở thành nghiện ngập.. và cầu xin ông Yên người đàn ông tội nghiệp này, nghĩ đến con gái bé nhỏ, mà sớm tỉnh ngộ ra… thu vén đời mình…

  6. Bắp Cải nói:

    Đọc mà rớt nước mắt…
    Lại thấy giận người lớn huhu

  7. khiem nói:

    what is the “f!!!” wrong with our country and our people??? , are we evolved down to a animal stage ?? I am so sorry for being so mad !!!

  8. Hanam nói:

    Cung may e da dc nhan nuoi chj bang tuoi con to ma phaj lam nhjeu vjec the mong be se hoc that gjoj

  9. Jhone nói:

    Con vui thì lại làm vui, con sãi ở chùa thì quét lá đa

  10. Huynh nói:

    không biết mấy “quan” nước ta có ai được đọc bài này và tự hỏi lòng “quan” có tí ……nào không!???

  11. Ha le. Praha nói:

    Buon qua. Nhung canh doi ko co tuoi tho. Mot xa hoi bo mac tre tho that dang buon.

  12. Lương Mạnh Thường nói:

    Không biết cuộc sống của cha cô bé thế nào, nếu ông ấy chịu làm ăn thì tôi mong được giúp em bé để em có thể vừa đi học vừa được ở nhà cùng cha mình vì trẻ em rất cần tình thương và sự đùm bọc của cha mẹ. Tình cảm đó không có gì thay thế được, đôi khi cha mẹ không tốt nhưng người con vẫn thấy được tình thương và chúng vẫn thương yêu cha mẹ chúng.
    Cha của bé cũng cần được giúp đỡ, và có thể nhờ sự giúp đỡ ông ấy sẽ sống tốt hơn.

  13. AKCC nói:

    Se sắt và xót xa! Bằng tuổi bé này cháu em ở nhà bố mẹ vẫn phải xúc cơm, đi giày, mặc áo cho.

  14. Viethanngoc nói:

    Mình đã rơi nước mắt khi đọc bài viết. Thương bé quá!

  15. linh nói:

    xot xa cho be! hy vong den mot ngay nao do, dat nuoc ta se khong con co nhung dua be toi nghiep nhu the nay. Chung ta hay cung nhau chung tay de dieu nay thanh hien thuc.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s