Cảm nhận từ Nậm Ty

Phạm Ngọc Tiến

Nậm Ty là một địa danh biên giới giáp Lào khá lạ lùng ở xã Thanh Nưa, huyện Điện Biên, tỉnh Điện Biên. Đường vào Nậm Ty dài gần 20 cây số không một bóng người, cũng không có dân cư sinh sống. Cả chặng đường hơn 2 tiếng đồng hồ vật vã với con đường đất, gồ ghề lổn nhổn đá cục, mùa mưa nước chảy đào thành vệt thành rãnh ngang dọc, chiếc xe cuối cùng cũng đưa chúng tôi đến được đích. Khác với sự vật vã dọc đường mà kết quả là cả 3 cô giáo làm nhiệm vụ dẫn đường đều say xe “biu ti phun” không sót một ai, Nậm Ty hiện ra trong một khung cảnh khó ngờ. Những quả núi cao, đẹp, thơ mộng, in những ngôi nhà thanh bình, nơi đây có 2 bản người Mông sống biệt lập với xung quanh.

Bản Nậm Ty thanh bình

Không sóng điện thoại, không điện lưới, thậm chí mùa này không cả nước. Muốn có nước phải dẫn từ dưới thung lũng lên, bằng cách gì thì tôi chưa có cả thời gian để tìm hiểu. Còn may là trường lớp nơi đây đã được kiên cố hóa. Phải công nhận để xây được những ngôi trường thế này quả đã là một kỳ tích.

Chuyến đi vẫn nằm trong chương trình cơm thịt mà chúng tôi đang thực hiện. Sẽ không có gì để nói nhiều bởi khó khăn nơi đây cũng giống như nhiều nơi khác. Miền núi của chúng ta còn nghèo và vì thế những chương trình như Cơm có thịt mới đang từng ngày cùng các tập thể, cá nhân mang đến những gì có thể cho trẻ vùng cao. Lẽ ra tôi cũng chẳng viết những dòng này nếu như con đường vào Nậm Ty hôm đó không xảy ra sự cố trượt bánh, suýt nữa đã khắc một kỷ niệm buồn vào hành trình Cơm có thịt. Chiếc xe chở chúng tôi rất gần với tử thần khi bánh xe lọt xuống rãnh sát mép đường và có đoạn phải chênh vênh đi trên miệng vực. Lúc đó mọi người xuống xe đi bộ, chỉ còn lái xe một mình đánh cược tính mạng với tay lái. Mạo hiểm ư? Không, chỉ vì con đường nhỏ, bẻ vuông góc, xe không thể lùi ra bắt buộc phải tiến đến đích rồi mới quay xe ra được. Lúc xi nhan cho Đoàn Minh Khôi, chưa bao giờ ứ ngập trong tôi cảm giác sợ hãi nhường ấy. Cho đến tận hôm nay đã qua hơn nửa tháng, cứ nghĩ đến tôi lại dựng chân tóc. Và cũng là lần đầu tiên kể từ ngày tham gia cơm thịt, lần đi Nậm Ty ấy tôi đã phải khắc khoải suy tính đến cặp phạm trù được mất. Vâng, được và mất. Sẽ là nhẫn tâm nếu nhắc đến phạm trù này khi tham gia chương trình, dĩ nhiên là vậy. Nhưng nếu hôm đó…

Đường chênh vênh sát vực, người xuống đi bộ.

Thót tim, bánh xe trượt lở rãnh sát mép vực.

Cho phép tôi lần ngược lại hành trình Cơm thịt. Kể từ cái đêm ông Trần Đăng Tuấn gửi bài viết “Hôm nay lên Suối Giàng” cách nay hơn 8 tháng. Xúc động và cộng hưởng với ý tưởng cơm thịt của tác giả, tôi đã cùng bạn bè đứng bên ông ngay những ngày đầu tiên lập tài khoản kêu gọi đồng bào đóng góp. Lúc ấy, quả thật chẳng nghĩ ngợi nhiều. Những đứa trẻ đang gặp khó, lếch thếch cặp lồng, cơm chẳng có gì ngoài muối, ngoài rau, thôi thì mình có điều kiện hơn, gắng lên một chút gom góp nhau vào thêm thắt miếng thịt cho các cháu. Thế là làm. Đầu tiên cũng chỉ nghĩ đến Suối Giàng nhưng sự đóng góp của mọi người với tốc độ nhanh ngoài trù liệu đã đưa cơm thịt vượt khỏi địa danh này. Ban đầu là Yên Bái, rồi mạnh dạn vòng sang Lào Cai, đến Điện Biên, Hà Giang. Cũng không dám đại trà từng vùng (vì sức có hạn dù đã được quỹ Thiện Tâm trợ giúp) mà đầu tư chọn lọc, ưu tiên các xã biên giới kế đến là vùng sâu vùng xa khó khăn. Từ Suối Giàng bắt đầu ở nội trú tiểu học, trung học cơ sở, sau thì xác định đối tượng ưu tiên là các trường Mầm Non. Những mầm non đất nước, nhất là khu vực biên giới ngay từ trứng nước phải được thụ hưởng cơm thịt, phải được mặc ấm, chăn ấm…để đủ sự gắn kết trường lớp, đủ hấp dẫn đến trường đi học, đủ kiêu hãnh với lân bang. Chuyện này là thật, khi chưa có bếp lửa, cơm thịt, nhiều trường lớp Mầm non luôn ở tình trạng thiếu vắng học sinh. Vì đường xa, thời tiết khắc nghiệt, vì những thứ chỉ trẻ con mới biết, mới hiểu. Nhưng khi cô giáo nổi lửa, bữa ăn chung vẫn đạm bạc nhưng có miếng thịt, quả trứng thì trẻ háo hức đến lớp ngày một nhiều hơn, đều hơn.

Văn Chấn, Mù Cang Chải, Bát Xát, Mường Khương, Si Ma Cai, Hoàng Su Phì, Mường Nhé, Điện Biên đến nay đã có mấy chục xã ở các huyện trên nằm trong chương trình, đã có hàng ngàn học sinh được thụ hưởng bữa cơm ấm áp tình người. Tình người, còn có cách gọi nào khác. Ngay khi chương trình mới mở ra đã có biết bao nghĩa cử cảm động đến rơi nước mắt. Một cụ già trước khi gần đất xa trời di nguyện lại cho con cháu góp tiền thiện nguyện. Tôi đã khóc lặng trước bức thư của gia đình Cụ gửi đến chương trình để thực hiện di nguyện của người đã khuất. Đến nay, gia đình đã gửi lần tiền thứ 3 theo quý, mỗi quý 3 triệu đồng. Tính theo cách tính ban đầu của ông Tuấn thì 9 triệu đồng này đủ cho một tháng cơm có thịt cho gần trăm đứa trẻ. Không thể tính hết được những sự đóng góp âm thầm của rất, rất nhiều người. Một bác về hưu nhưng dành đủ những đồng tiền hưu trí cho các cháu. Một cặp vợ chồng sống ở nước ngoài đến tiếng Việt viết còn sai nhưng tấm lòng thì tròn trịa như trăng rằm. Lúc tài khoản cạn, ông Tuấn kêu gọi vì sợ các cháu đứt bữa, vợ chồng bạn đã gửi một lúc chục ngàn đô la Mỹ, chưa kể nhiều khoản khác tính đến trăm triệu. Một nữ nhà báo hảo tâm hưởng ứng mua đấu giá chiếc xe đạp cũ với giá cao đến bất ngờ. Bản thân chị còn ủng hộ chương trình mấy chục đôi khuyên vàng trị giá xấp xỉ nửa tỷ đồng. Còn rất nhiều nữa, em bé đập lợn tiết kiệm, vợ chồng con cái trích tiền sinh hoạt hạn hẹp để mỗi tháng gửi chỉ là trăm ngàn đồng bạc. Danh sách gửi tiền thường xuyên đã dài kín trang. Những đồng tiền đó không thể tính được giá trị. Nó lớn hơn nhiều lần những con số.

Ảnh hưởng và uy tín của chương trình Cơm thịt đã kéo vào nhiều doanh nghiệp, nhiều tập thể tham gia. Có thể là một tổ chức công đoàn cơ quan kêu gọi đóng góp đột xuất. Có thể là một doanh nghiệp đầu tư dài hạn. Một công ty góp vào chiếc xe tải ủng hộ. Một nhà máy tham gia bằng chính sản phẩm của mình là những chiếc áo rét. Nhiều lắm. Những đồng tiền lẻ của cá nhân hay những khoản chung chi của tập thể tất cả đều là những tấm lòng. Cái được của cơm thịt không chỉ là đối tượng thụ hưởng là những đứa trẻ mà ý nghĩa xiết bao ở chính sự lay động nhân tình, là sự gom góp tấm lòng để tích tụ lại thành niềm tin vào chính sự tốt đẹp của lòng người, tình người, thứ đang bị xói mòn, đang bị hao hụt, đang bị nghi ngờ. Lòng tốt vẫn còn, mãi còn. Đó là điều vô cùng quan trọng.

Tôi biết chẳng nên liệt kê những điều vừa kể. Đã có người bảo làm việc thiện thì đừng nên nhắc. Chắc chắn thế, không kể nhưng phải nói. Nói trong phạm vi hẹp blog cá nhân để kiểm soát để minh bạch để chương trình còn có cơ nhân rộng, tồn tại. Những người làm chương trình nhất quán từ đầu không dùng chữ từ thiện. Không truyền thông, không quảng bá, không này khác trên các phương tiện không phải của mình. Đó là sự thật.

Cần những nụ cười cho những em bé này

Lại nhớ những ngày gian nan đầu tiên. Sự nghi ngờ, dè bỉu thậm chí là công kích cá nhân quyết liệt. Tôi chưa quên được những ngày tháng đó. Nghi ngờ là điều không thể tránh khỏi nhưng lăng mạ những tâm hồn biết chia sẻ thực là điều đau xót. Những người tham gia chương trình nhất là người đứng mũi chịu sào Trần Đăng Tuấn đã cắn răng chịu đựng. Buồn. Có chứ, là con người sao có thể đứng ngoài sự vui buồn cuộc đời. Nhưng cũng không thể tính đó là những cái mất trong cặp phạm trù được mất nêu trên. Chỉ khi đứng trong lằn ranh sự sống chết ở Nậm Ty tôi mới bừng ra ý nghĩ này. Rủi nếu hôm đó xe lật thì sao. Ai mà biết trước được kết cục. Cá nhân tôi từ ngày tham gia chương trình đi miền núi hơn chục chuyến, chưa bao giờ tính đến thời gian, chi phí mình đã bỏ ra, chưa bao giờ bởi những niềm vui, nụ cười tôi nhận được từ môi trẻ, từ những chuyến đi đấy là những cái được vô giá. Nhưng nếu chẳng may tai nạn? Không thể nói trước được điều gì về những hậu quả. Thậm chí ngay trong gia đình, cũng không phải mọi người đều nhất trí ủng hộ. Cơ quan cũng vậy. Đi nhiều, công việc bê trễ, thu nhập sút đi, không tránh khỏi chuyện nói ra nói vào. Chuyến đi Điện Biên vừa rồi, tôi đã kết hợp đưa cả vợ chồng con cái vào một điểm trường đã được chương trình phủ cơm thịt. Tận mắt chứng kiến việc chương trình đã làm được và thấy được sự cần thiết giúp đỡ cho nơi nghèo khó thế nào, những thành viên ngay chính trong gia đình tôi chí ít đã thấu hiểu, thông cảm.

Nụ cười!

Được và mất. Có không ít người bảo rằng chúng tôi vì danh lợi. Chỉ đơn cử một trường hợp là Đoàn Minh Khôi, một thành viên tích cực của chương trình. Anh Khôi là doanh nhân. Ngoài đóng góp một khoản tiền cố định không nhỏ, anh tham gia liên tục các chuyến đi bằng xe riêng (những người tham gia các chuyến đi đều tự bỏ tiền riêng chi phí toàn bộ), trực tiếp điều phối khâu khảo sát và đầu tư. Khôi nắm chắc sổ sách giấy tờ và thực hiện kiểm tra, kiểm soát đảm bảo minh bạch từng đồng đến với các cháu. Có điều này, anh chưa một lần xuất hiện trên comment hay bất cứ sự lộ diện nào, đến cả việc làm thành viên sáng lập cũng từ chối. Thú thật, từ đầu ngay chính tôi cũng chưa hẳn tin tưởng anh cứ nghĩ anh đến với chương trình vì mục đích gì đó. Nếu vì danh lợi hẳn anh đã có cách làm khác, chí ít là đánh bóng tên tuổi để thuận lợi kinh doanh. Lại có người bạn tham gia từ đầu nhưng đã không đủ kiên nhẫn trụ lại. Cũng có những người đến với chương trình nhưng rẽ ngang tìm một cách làm khác. Có thể khẳng định danh lợi là điều không thể có với những thành viên cơm thịt. Trong vai trò trung chuyển những người trong chương trình đã đảm bảo từng cắc bạc của mọi người đóng góp minh bạch đến tận bát cơm trẻ thụ hưởng.

Được và mất. Mới hôm kia hai bạn trẻ từ Hải Phòng đến nhà tôi chơi thông báo từ tháng sau doanh nghiệp tư nhân của các anh sẽ trích mỗi nhân viên một ngày lương/tháng, để góp vào cơm thịt. Không nhiều, 200 nhân viên vị chi mỗi tháng là 20 triệu đồng. Cũng chính hai anh rút ví đưa cho một thành viên cơm thịt số tiền chỉ 1 triệu đồng là tiền tiết kiệm từ việc đi xe khách thay cho chi phí một chuyến xe con. Tôi không ngạc nhiên khi biết thành viên kia đã cầm của hai bạn trẻ này số tiền 12 triệu đồng bằng những khoản như vừa kể chỉ để nhờ chương trình mua ti vi cho bọn trẻ có cái xem những lúc nghỉ ngơi. Không ngạc nhiên vì người nhận đã hiểu hết giá trị đồng tiền bạn đưa. Cũng thành viên này chưa lâu đã cùng tôi từ chối một khoản tiền lớn của một doanh nghiệp khi sự trợ giúp này có điều gì đó tựa như có điều kiện đi kèm. Chỉ là cảm giác mơ hồ nhưng chúng tôi chấp nhận giành phần thua thiệt (có thể mắc lỗi với các em bé vùng cao) khi xác định không thể phụ tấm lòng của mọi người đang chung tay góp sức. Sự phát triển của Cơm thịt dựa vào tấm lòng tương thân tương ái đồng bào chứ không thể vì lý do gì khác. Đó chính là sự bền vững. Trong kho nhà tôi bây giờ chất đến mấy chục chai rượu tặng để đem bán đấu giá thêm vào cơm thịt. Nói những điều tưởng chẳng ăn nhập gì đến sự được mất tôi đang vân vi này chỉ để tôi muốn khẳng định một điều, Cơm có thịt đang phát triển và những sự được mất kia chẳng nên suy tính.  

Có thể tai nạn, có thể này khác, có thể những rủi ro sẽ không tránh được với những thành viên cơm thịt. Cơm có thịt sẽ phát triển thế nào, tương lai của nó ra sao phụ thuộc vào những tấm lòng thơm thảo của mọi người, phụ thuộc vào chính những người đang trực tiếp tham gia. Sắp tới chương trình sẽ hoàn tất thủ tục thành lập quỹ. Khi quỹ ra mắt, nhiều tổ chức, cá nhân, cơ quan, doanh nghiệp sẽ có điều kiện tham gia tốt hơn. Và tất nhiên đối tượng thụ hưởng là những em bé vùng cao sẽ được nhận nhiều hơn hiện tại.

Được và mất, chút vân vi tan biến khi tôi cảm nhận được những gì Cơm có thịt đã làm, đang làm, sẽ làm. Vâng, đúng là như thế. Chẳng là gì nếu như cái mất kể cả những tai nạn có thể xảy đến thì điều nhận lại là niềm tin tốt đẹp vào cuộc sống này vẫn còn. Mãi còn. Đó mới là điều hơn tất cả mọi điều. Là thứ lớn nhất chúng ta nhận được.

Mong mọi người hãy thể tất cho những suy nghĩ hơn thiệt của tôi trong lúc yếu mềm. Sẽ quay lại Nậm Ty một ngày sớm nhất.

 

Hà Nội 16/5/2012

PNT

Advertisements

About trandangtuan

chỉ mong làm được những điều nho nhỏ...
Bài này đã được đăng trong Bài viết báo bạn, Những chuyến đi...., Những tấm lòng. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

17 Responses to Cảm nhận từ Nậm Ty

  1. Depcaosuviet nói:

    Ko có tên Tác giả ah Anh Tuấn

  2. Depcaosuviet nói:

    Bài viết quá cảm động, cố gắng lên các Anh, chị

  3. Huong nói:

    Anh Tien viet bai nay rat chan thuc, cam dong . Cam on anh.

  4. Đặng Ngoan nói:

    Sau khi đọc bài viết của anh em cảm thấy mình yêu nghề hơn rất nhiều em nghĩ Tả Thàng Mường khương chúng em là xã khó khăn nhất của huyện mường Khường nhận thức của nhân dân còn nhiều hạn chế phụ huynh chưa quan tâm tới việc học của con em mình . khi được nghe và nhìn một số hình ảnh của một nơi chúng em thấy có nghị lực và quyết tâm đến với vùng cao, cảm ơn chương trình cảm ơn các anh chị vì vùng cao thân yêu mang đến những nụ cười cho những đứa trẻ còn thiệt thòi. Anh tiến ơi rất mong một ngày đón anh quay lại Tả Thàng chúng em.

  5. BM nói:

    Cảm ơn bác T vì những tâm tình thật lòng và thật cảm động. BM cho rằng quan trọng là mình được làm điều mình muốn và cho là tốt, thế nên BM lại mong tiếp tục được lên đường cùng các bác rồi! Hẹn các bé năm học mới bác nhỉ 🙂

  6. Lana nói:

    Chân thực và rút ruột. Cảm ơn anh Tiến. BM nói hộ Lana rồi, đọc bài viết này lại mong được cùng các bác trong những chuyến đi làm ‘anh Kim Đồng’ trung chuyển những đồng tiền ấm lòng của bà con khắp nơi góp về đổi cơm có thịt cho các bé.

  7. Nguyen Hoi nói:

    Biết nói thế nào.. mà nói thế nào cũng chẳng biết thế nào.. Trước đây, từng theo nhiều đoàn cũng đi nhiều lắm vào rừng sâu qua đèo qua suối.. nhưng xem ra những đèo suối này chỉ là trò mèo.. so với các anh chị tiên phuông đi cơm thịt. Như thế vài năm thấy chẳng hợp với tính mình nên chầm chập buông không theo theo nữa.. thời gian này ở nhà, cùng với gia đình làm những cuộc chia sẻ bỏ túi một năm tối đa được ba lần.. đến những chỗ “thập mục sở thị” mắt thấy tai nghe. Hoặc đi thẳng đến chỗ khổ đau gặp chính người muốn gặp để chia sẻ và cứu bồ.. tài vật ít ỏi nhưng thật lòng cùng chia nỗi niềm đau khổ của người dưng khác họ…

    CƠM-THỊT ngôn chí phải.. Chữ “TỪ THIỆN” nghe nó thế nào ấy, như ban bố, như người trên đến với kẻ dưới.. tay cầm quà đưa, mắt hờ hững nhìn, tim thầm chút kiêu sa.. miệng đôi khi càu nhàu.. vì nỗi đồng bào mừng quá đi sai đường xếp hàng… lộn tùng phèo hàng ngũ.. đa số là thế.. Xin cả nhà tha thứ cho cảm nhận này – đâu phải ai cũng thế – nhưng có đi – thì sẽ biết.. cứ sao sao đó.. khó nói lắm..

    Người lớn ở non cao an nhiên tự tại lắm có thế nào sống như thế – không xin – không khao khát.. không mong chờ… Dù nghèo khó đói ăn nhưng họ đâu có buồn đến nỗi vì vậy mà làm bát nháo xủng xoẻng đời sống.. trẻ con ở non cao cơm không thịt, chén mèn mén thay cơm, mũi thò lò, chân đi đất, quần 1 manh áo 1 mảnh.. chẳng hề chi.. mắt vẫn trong veo má vẫn hồng đào, nụ cười vẫn xinh tươi say đắm lòng người xem ảnh.. rồi phong cảnh rồi chim chóc lá hoa sông suối đèo.. nên thơ hữu tình đến nỗi ai cũng ao ước có dịp được đi tới chốn thần tiên này, dù bụt và tiên ở đây nghèo quá xá… Không dùng chữ TỪ THIỆN mới thật hợp lòng người, thuận lòng trời. Đúng với nghĩa chữ Đồng Bào – mọi người chúng ta giàu nghèo sang hèn đều là anh em từ trong 1 cái bọc – đồng chui ra.

    Tôi chẳng biết ông Tuấn là ai – mà kinh thiên động địa đến thế.. cho đến khi rất tình cờ.. vào được SỐNG-THẬT-CHẬM. Từ đây phăng ra CƠM-THỊT. Kịp nhớ có đọc 1 bài viết về ông này ở Quê Choa.. đưa chuột sang nhà bác bọ.. à à ông này đây. Chân dung hơi hơi khắc khổ, khó đăm khó chiêu vẻ có chút tính nghệ sĩ .. lính dưới trướng khó mà dễ ngươi được. Từ đấy chăm chỉ vào CƠM-THỊT hàng ngày.. thấy ông Tiến ông Hải oai phong là thế mà sao cũng đầu quân? hăm hở chịu khó làm người mở đường sau đó mới đến việc mọi người lên ..an thò lò mũi dãi… mình em có áo ấm, chân em có bốt-đờ-xô, em cơm đã có thịt, lại được thưởng thức bánh mì của Hà bang chủ. Mà hay nhất là thái độ nhận quà.. rất tự chủ rất trí tuệ.. và rất biết nhường nhịn.. rất tư cách.. nhìn hình đọc bài.. phục lăn..

    Rồi còn bao anh chị khác âm thầm, im lặng góp của góp công như anh Khôi, chị Dung, sống thật chậm, các mẹt chủ, các gánh hàng xén, đa phần có địa vị đi nhiều hiểu nhiều đảm đương trọng trách công việc bận kinh người nhưng cùng xiết tay nhau chặt hàng ngũ vượt qua thế thái nhân tình tiếng bấc tiếng chì thị phi mệng tiếng để làm nên chuyện..

    Đọc bài này các anh nói một chúng tôi hiểu nhiều hơn một nhiều. Chúng tôi tin rất tin các anh các chị. Cầu xin các anh các chị và xe cộ luôn gặp may mắn trên đường đi, sức khỏe được giữ gìn, tâm hồn luôn an tịnh và thanh thản.. Dù ai nói ngả nói nghiêng chúng ta vẫn vững như kiềng ba chân.

    Nam Mô hàng tà ma trừ yêu quái Quán Âm Như Lai năng trừ nguy hiểm nguyện.

    • Hà Nội phố nói:

      Tuổi cao phật pháp kinh thông tuệ
      Chẳng cần chi xá lị, rước hoa đèn
      Tiêu diêu Tây Trúc hồn Tam Tạng
      Hoa đại chao rơi tiếng mõ vèo…

  8. Cỏ Ngọt nói:

    Các cô chú ơi, ngày xưa cháu cũng có hóng hớt lượt phượt ở vùng cao. Có những cung đường ko đi được = ô tô đâu ạ. Nghe các cô chú tả đi vào Sơn Tống mà chơi cả cuốc xe to cồng kềnh như vậy mà cháu thót hết cả tim. Có những điểm bản, các cô chú có thể liên kết với CLB mô tô xe máy, cái tụi cào cào ấy ạ, bọn đấy cũng máu từ thiện lắm……..

    Cứ ô tô mà thụi thế này, cháu hơi lo (phủi phui cái miệng…..)

  9. HNAnh nói:

    Hôm nay đọc bài báo: Chiem-nguong-tai-san-o-khu-nha-vuon-cua-Bi-thu-tinh-Hai-Duong mà thấy có gì đấy nghẹn họng khi so với cuộc sống của người dân vùng khó khăn. Càng cảm ơn lắm những người đứng mũi chịu sào “Cơm có thịt”.

  10. Có một chi tiết quên mất không viết. Hai phân hiệu trường Mầm Non ở Nậm Ty theo như các cô giáo kể là chưa bao giờ, chưa một lần được bất cứ một đoàn nào vào thăm tặng quà hoặc tài trợ. Mình không tin hỏi lại. Các cô khẳng định đúng như thế. Ngoại trừ số dụng cụ, vật liệu được trang bị theo tiêu chuẩn trường xây kiên cố. Điểm bản này cơm thịt đến chắc các cô trò sẽ rất vui.

  11. Khanh nói:

    Cám ơn anh Tiến đã phác họa những điều rất thật mà phần nhiều khi lên đường, nào có ai vân vi giữa được và mất. Đợt tới đi điểm nào nữa, các anh nhớ “keng” gọi em với nhé. BM và Lana ơi, nhớ không khí rừng núi và bọn trẻ rồi đấy.

    • Lana nói:

      Nếu biết lịch nào nhất định sẽ ‘keng’ Khanh. Nhớ thật. Nhớ bọn trẻ quần áo hoác hơ mắt tròn ngơ ngác. Nhớ bữa ăn sáng tự biên tự diễn ở SMS. Nhớ đường lầy, nhớ khi 3 độ C giữa đường núi kêu anh Kh dừng xe cả hội xuống chụp hình với lạnh với sương mù. Nhớ đội đi tàu về HN buôn chuyện tới khuya…

  12. Cảm ơn các bác rất nhiều.

  13. Đại Việt nói:

    Chào anh Tiến ,
    Lâu nay ko tham gia gì với “ơm ịt” – tự buồn trách bản thân mình…
    Lâu quá,nay lại vào đọc trang anh,thiệt cảm động và quý trọng các tấm lòng của các anh-chị trong nhóm…
    Chúc mọi người khoẻ-bình an. Mong có dịp tham dự cùng các anh-chị.
    Đại Việt

  14. lehonganh nói:

    Tôi kính chúc các Anh Chị luôn mạnh khỏe, bình an để điều tốt được lan tỏa mãi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s